Tại sao chế độ chuyên chế nhất trên thế giới lại tiến hành cuộc chiến chống lại các tôn giáo và môn tu luyện ôn hòa nhất?

Tại sao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lại đặc biệt đàn áp và huỷ hoại những người theo đạo Cơ Đốc và các học viên Pháp Luân Công?

Các nhà lãnh đạo dũng cảm, toàn trí, và tài năng của ĐCSTQ sợ điều gì?

Ai sợ những con người thiện lương hiền lành?

Khi nghĩ về cuộc đàn áp đức tin ở Trung Quốc, điều gì đang xảy ra bên trong tâm trí của ĐCSTQ?

Tập Cận Bình sợ hãi điều gì trên Trái Đất xanh của Chúa?

Chắc chắn, các nhà lãnh đạo Đảng không sợ những con chiên hiền lành của Chúa Jesus Christ, người đã bảo các môn đồ của Ngài “hãy yêu kẻ thù nghịch” “nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn.” (*)

Và không nghi ngờ gì nữa, Đảng không thể có bất kỳ nỗi sợ hãi lý trí nào đối với những con người hiền lành tập môn tu luyện Pháp Luân Công ôn hòa. Làm thế nào việc thực hành các bài tập động tác chậm rãi và thiền trong công viên lại có thể đe dọa đến ĐCSTQ?

Về mặt logic, ĐCSTQ, với tất cả sức mạnh và quyền kiểm soát hầu như mọi khía cạnh của cuộc sống của tất cả các công dân của mình, thậm chí không thể bị đe dọa chút đỉnh nào bởi những con người như thế này – những người tay không tấc sắt và từ chối bạo lực.

Thế nhưng, hai nhóm này lại chính là những người mà Tập Cận Bình và Đảng sợ hãi nhất.

Tại sao lại như vậy?

Đảng của nỗi sợ 

Đầu tiên và trên hết, điều quan trọng là phải hiểu rằng ĐCSTQ luôn nắm giữ độc quyền rộng khắp đối với nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi này thể hiện trong các hành vi quan trọng và căn bản và trong các quyết định như tăng tỷ lệ tiết kiệm của người tiêu dùng (34%) đối với một dân số đang sụt giảm. Mọi người không tiêu tiền hoặc không sinh con khi họ lo sợ về tương lai.

Hơn nữa, ĐCSTQ là hiện thân của chính nỗi sợ hãi và hoạt động dựa trên nỗi sợ hãi. Điều này nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng nó thực sự khá chính xác. Mọi Đảng viên đều hết sức lo sợ mình nói sai, hoặc thậm chí bị buộc tội vì nghĩ sai. Toàn bộ ĐCSTQ là những người đàn ông và phụ nữ sợ chọc giận giới lãnh đạo Đảng.

tại sao trung quốc sợ tôn giáo
Lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo khác vỗ tay tại phiên bế mạc của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (NPC) ở Bắc Kinh hôm 11/03/2021. (Ảnh: Carlos Garcia Rawlins/Reuters)

Và cuối cùng, bản thân ban lãnh đạo ĐCSTQ đã đặc sệt với nỗi sợ hãi. Sự căng thẳng lo lắng đặc trưng đó được mô tả tốt nhất như chứng hoang tưởng, và là điều đi kèm với tất cả các chế độ bất hợp pháp, không có ngoại lệ.

Các nhà lãnh đạo hợp pháp cảm thấy thoải mái với sự đối lập và không cần hoặc không phải viện đến cảnh sát mật hoặc khủng bố do nhà nước bảo trợ để duy trì quyền lực. Tuy nhiên, trong suốt thời kỳ cầm quyền của ĐCSTQ, các nhà lãnh đạo và độc tài của Đảng chưa bao giờ có thể dung thứ cho cái đầu tiên (sự đối lập) hoặc tồn tại mà không có hai cái sau. Phép tính về nỗi sợ hãi bạo chúa rất đơn giản: Quyền lãnh đạo của đất nước càng bất hợp pháp, thì càng có nhiều bạo chúa hơn lo sợ bị hạ bệ bởi một đối thủ chính trị hoặc thậm chí bởi chính người dân.

Các cuộc thanh trừng chính trị và hệ thống tín dụng xã hội

Hơn nữa, không phải ngẫu nhiên mà, giống như các cuộc thanh trừng của Mao Trạch Đông trước đây (và của Joseph Stalin cũng thế), ông Tập sử dụng các cuộc thanh trừng chính trị để loại bỏ những kẻ thù thực sự cũng như những người bị cho là kẻ thù của cách mạng, nhà nước, hoặc sự lãnh đạo của ông ta.

Tất nhiên, những hành động chính thức này được thực hiện dưới chiêu bài “diệt trừ tận gốc tham nhũng”, đây chỉ đơn giản là một cách nói uyển chuyển tiện lợi. Thực tế là toàn bộ nền kinh tế và cấu trúc chính trị của Trung Quốc đều dựa trên chủ nghĩa thân hữu, trộm cắp, và gian dối. Mục đích thực sự của các cuộc thanh trừng của ông Tập không phải là loại bỏ tham nhũng mà là các đối thủ chính trị. Phần thưởng đi kèm các cuộc thanh trừng này chính là gây ra nỗi sợ hãi trong tâm trí của những người khác.

Hệ thống tín dụng xã hội của Trung Quốc phục vụ một mục đích tương tự, được áp dụng trên toàn xã hội nói chung. Nó cũng liên quan đến việc xác định những người có thể nói, viết, đọc, hoặc suy nghĩ “theo cách thức sai lầm”. Sau đó, nó dẫn đến một số hình thức của các biện pháp trừng phạt như làm mất việc làm hoặc đặc quyền đi lại, hoặc thậm chí loại bỏ hoàn toàn những người vi phạm ra khỏi xã hội. Có thể khẳng định một cách hợp lý rằng toàn bộ đất nước Trung Quốc đều sống trong sợ hãi.

Nửa còn lại của phương trình sợ hãi

Nhưng dù toàn diện và chắc chắn đến đâu, nỗi sợ hãi đó cũng chỉ là một nửa của phương trình. ĐCSTQ cũng lo ngại các đức tin tôn giáo và môn tu luyện tinh thần. Việc chính quyền Trung Cộng đối xử tàn bạo và kinh khủng đối với người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ, bao gồm cưỡng bức lao động, vào trại cải tạo, và lạm dụng tình dục đối với phụ nữ Hồi giáo, là bằng chứng rõ ràng cho thấy cái nhìn ác cảm của Bắc Kinh đối với người Duy Ngô Nhĩ.

Điều đó đưa chúng ta trở lại với Cơ Đốc Giáo và Pháp Luân Công.

Sự ghét bỏ và đàn áp tâm linh và tôn giáo của Bắc Kinh rất thâm sâu. Thậm chí hơn cả các Đảng viên của mình, ĐCSTQ lo sợ Cơ Đốc Giáo và những người theo đạo, cũng như Pháp Luân Công và các học viên của môn này. Lý do rất đơn giản: Một hệ tư tưởng dựa trên vật chất, mà chủ nghĩa cộng sản chắc chắn là như vậy, đơn giản là không thể làm giàu cho trái tim, khối óc, và linh hồn theo cách mà những niềm tin tâm linh siêu việt có thể làm được.

Sợ hãi một vị Thần không tồn tại

Do đó, ĐCSTQ rất sợ hãi những người cầu nguyện với một vị Thần mà nó khẳng định không tồn tại. Tuy nhiên, Cơ Đốc Giáo đang lan rộng khắp Trung Quốc “như cháy rừng”. Hơn nữa, sự ngược đãi về thể xác và thiếu thốn vật chất không dập tắt đức tin Cơ Đốc, mà chỉ củng cố đức tin đó. Các điều kiện càng trở nên tồi tệ, số lượng người theo đạo càng tăng lên. Bắc Kinh có thể thụ ích rất lớn từ việc xem lại lịch sử của Cơ Đốc Giáo dưới thời Đế chế La Mã.

Trên thực tế, Bắc Kinh đang cố gắng hạ thấp số lượng người theo đạo Thiên Chúa ở Trung Quốc, với con số chính thức là khoảng 44 triệu người. Nhưng thực tế là vào năm 2020, có khoảng 116 triệu Cơ Đốc nhân theo đạo Tin Lành ở Trung Quốc đại lục, hầu hết trong số họ ở trong các nhà thờ ngầm.

tại sao trung quốc sợ tôn giáo
Những người sùng đạo Công Giáo tham dự một thánh lễ buổi sáng vào Chủ Nhật Phục Sinh tại một nhà thờ Công Giáo ở một ngôi làng gần Bắc Kinh vào ngày 04/04/2021. (Ảnh: Jade Gao/AFP/Getty Images)

Đáng lo ngại hơn đối với ĐCSTQ, đến năm 2030, Trung Quốc sẽ dẫn đầu thế giới về số lượng người theo đạo Tin Lành. Trớ trêu thay, ông Tập lo sợ sự trỗi dậy của Cơ Đốc Giáo ở Trung Quốc đến nỗi trong một lần thực hiện thuật tâng bốc chân thành nhất, ông đã thay thế Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời bằng mười lời dạy của chính mình.

Chủ nghĩa Marx không phù hợp với trí tuệ cổ xưa

Đối với hàng triệu người tập Pháp Luân Công, họ cũng có được một sự mãn nguyện và điều kiện sức khỏe thể chất siêu hình mà ý thức hệ cộng sản không thể hy vọng mang lại. Với quan điểm siêu hình sinh ra từ các truyền thống tín ngưỡng của Phật gia và Đạo gia, các giá trị, trí tuệ, và tiêu chuẩn của Pháp Luân Công — Chân, Thiện, Nhẫn — đã đi trước và vượt lên trên sự tàn bạo căn bản của ĐCSTQ hàng nghìn năm.

Phản ứng của Bắc Kinh là bức hại các học viên Pháp Luân Công, bao gồm cả việc giam giữ trong các trại lao động và cưỡng bức mổ tạng sống. Tuy nhiên, cũng giống như đối với Cơ Đốc Giáo, những biện pháp khắc nghiệt này đã không thể ngăn chặn sự lưu truyền và việc tập luyện Pháp Luân Công ở Trung Quốc cũng như phần còn lại của thế giới.

Cuối cùng – và sẽ có một kết cục cho ĐCSTQ và sự cai trị độc tài của nó — những kẻ bức hại và nô dịch sẽ bị cả nhân loại và Thiên Chúa phán xét. Nếu ĐCSTQ khôn ngoan, nhưng nó không hề, nó sẽ sợ cả hai, nhưng đặc biệt là cái thứ hai, và ngừng cuộc bức hại đồng loại. Nó cũng sẽ nhận ra rằng đối với tất cả chúng ta, thời gian của chúng ta trên Trái Đất này là ngắn ngủi và những gì tiếp theo là vĩnh cửu.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông James R. Gorrie là tác giả của “The China Crisis” (“Cuộc Khủng Hoảng Trung Quốc”, NXB Wiley, 2013) và viết trên blog của mình, TheBananaRepublican.com. Ông hiện đang sinh sống tại Nam California.

(*) Chú thích của người dịch: Chúng tôi đã trích dẫn nguyên văn hai câu nói trên từ bản Kinh Thánh Việt ngữ tại đây

Huệ Giao biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn