Ngày nay ít người đặt câu hỏi quan trọng nhất về cuộc xung đột giữa Nga và Ukraine. Nhiều người muốn Mỹ đứng ngoài cuộc chiến, thậm chí họ cũng không đặt câu hỏi quan trọng này. Tại sao ngày nay người ta lại đối mặt với một cuộc khủng hoảng về chiến tranh thế giới? Tại sao tranh chấp biên giới giữa Nga và Ukraine leo thang đến mức khiến người ta lo sợ về chiến tranh hạt nhân?

Đáp án đơn giản thôi. Nước Mỹ, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống (TT) Joe Biden và các lực lượng đang kiểm soát ông ta, đã gây ra điều này và, bằng cách đó, đưa thế giới đến bờ vực của thảm họa. Như mọi khi, Tiến sĩ Ron Paul vĩ đại hiểu đúng: “Ba tuần sau cuộc chiến khủng khiếp này, Hoa Kỳ không theo đuổi các cuộc đàm phán với Nga. Như Antiwar.com đã đưa tin gần đây, thay vì hỗ trợ các cuộc đàm phán giữa Ukraine và Nga có thể dẫn đến ngừng bắn và chấm dứt đổ máu, chính phủ Hoa Kỳ đang thực sự leo thang tình hình mà chỉ có thể làm tăng sự đổ máu.”

“Việc liên tục cung cấp vũ khí của Hoa Kỳ và đồng minh vào Ukraine và nói về việc hỗ trợ một cuộc chiến mở rộng dường như không nhằm mục đích đem lại cho Ukraine một chiến thắng trên chiến trường mà là để trao cho Nga điều mà Ngoại trưởng Blinken gọi là ‘một thất bại chiến lược’.”

“Nghe có vẻ khủng khiếp giống như việc Chính phủ TT Biden có ý định đánh Nga đến tận người Ukraine cuối cùng,” ông Paul viết. “Giải pháp duy nhất cho Hoa Kỳ là rút lui. Hãy để người Nga và người Ukraine đạt được một thỏa thuận. Điều đó có nghĩa là không có NATO cho Ukraine và không có các hỏa tiễn của Hoa Kỳ ở biên giới của Nga? Vậy thì sao! Kết thúc cuộc chiến rồi chấm dứt NATO.”

Hãy xem một phép ngoại suy giúp chúng ta hiểu quan điểm của ông Paul. Trong nhiều năm, chính phủ Ukraine đã tấn công một khu vực ở vùng Donbass là nơi đã ly khai khỏi Ukraine và thành lập một nước cộng hòa độc lập, thân Nga. Ngay trước khi ông Putin tiến hành chống lại Ukraine, người Ukraine đã gia tăng quy mô và phạm vi tấn công của họ. Ông Rick Rozoff mô tả những gì họ đã làm: “ông Eduard Basurin, phát ngôn viên của lực lượng dân quân Cộng hòa Nhân dân Donetsk (DPR) tự phong, cho biết hôm 07/04, hai phần ba quân nhân Ukraine đã được tập trung dọc theo đường biên với Donbass.”

Ông Basurin cho biết trên kênh truyền hình Rossiya 1 (VGTRK) hôm 07/04 rằng “Ba lữ đoàn khác đang trên đường đến [Donbass], quân số sẽ thêm từ 20,000 đến 25,000. Tổng số sẽ lên tới 150,000, chưa kể những người theo chủ nghĩa dân tộc. Đây là khoảng 2/3 nhân lực của Lực lượng Vũ trang Ukraine.”

Tàu kéo dẫn đường cho tàu sân bay sản xuất trong nước đầu tiên của Trung Quốc, được gọi là “Kiểu 001A”, khi quay trở lại cảng Đại Liên thuộc tỉnh Liêu Ninh, đông bắc Trung Quốc sau chuyến thử nghiệm đầu tiên trên biển, hôm 18/05/2018 (AFP/Getty Images)

Ông nói: “Quân đội Ukraine đang đóng quân dọc theo chiến tuyến dài 320 km.”

Không giống như những gì vừa xảy ra, cuộc tấn công của Ukraine không dẫn đến các lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ đối với Ukraine. Không có cuộc họp nào của Liên Hiệp Quốc để lên án hành động xâm lược của Ukraine. Không có cuộc nói chuyện về chiến tranh thế giới. Ngược lại, chính phủ Ukraine đã sử dụng vũ khí của Hoa Kỳ trong cuộc tấn công của mình và yêu cầu Hoa Kỳ cung cấp thêm vũ khí để tiếp tục tấn công. Hãy cùng lại nghe ông Rozoff: “Lực lượng vũ trang Ukraine đã sử dụng hệ thống hỏa tiễn chống tăng Javelin của Hoa Kỳ trong các cuộc chiến ở Donbass. Điều này đã được người đứng đầu Cục Tình báo Chính của Bộ Quốc phòng Ukraine Kirill Budanov thông báo trong một cuộc phỏng vấn.”

“Ông Budanov nói rằng lý tưởng nhất là Hoa Kỳ sẽ giúp ngăn chặn bất kỳ sự xâm phạm nào của Nga, thông qua viện trợ quân sự bổ sung và gia tăng áp lực ngoại giao và kinh tế, bao gồm thêm các biện pháp trừng phạt chống lại Nga cũng như thu giữ và phong tỏa các tài khoản ngân hàng của Nga.”

Ông Budanov cho biết, “Ngoài ra, bên cạnh việc viện trợ thì Hoa Kỳ cũng đã hứa và đã chuyển giao, bao gồm tuần tra hạm Mark VI, hệ thống chống thiết giáp Javelin, và hệ thống radar chống hỏa lực hạng nhẹ AN/TPQ-53, Ukraine còn tìm kiếm thêm các hệ thống phòng thủ trên không, hỏa tiễn và phi cơ không người lái và gây nhiễu điện tử. Các khẩu đội hỏa tiễn Patriot và các hệ thống phản lực, pháo và súng cối đều nằm trong danh sách mong muốn của Ukraine.

“Các quan chức quân sự Ukraine đã báo cáo trước đây rằng, các hệ thống AN/TPQ-53 đã được sử dụng rất hiệu quả. Ông Budanov nói rằng, hệ thống Javelin cũng đã được sử dụng để chống lại lực lượng Nga. Ông cho biết, những chiếc phi cơ này cùng với phi cơ không người lái do Thổ Nhĩ Kỳ sản xuất, được sử dụng để chống lại lực lượng pháo binh ly khai liên kết với Nga, có giá trị răn đe tâm lý đáng kể.”

Tại sao có sự khác biệt đối xử này? Chúng tôi cho rằng lẽ ra Hoa Kỳ không nên chuyển vũ khí cho Ukraine. Việc làm này khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Nhưng giờ đây, đối với những gì chúng ta đang nói, quý vị nghĩ gì về chính sách này là không quan trọng. Điểm then chốt là do không có sự phản đối của quốc tế và không có lệnh trừng phạt, vấn đề [giữa Ukraine và Donbass] vẫn còn là một cuộc chiến cục bộ. Nếu ông Biden và nhóm của ông đã phản ứng với cái gọi là cuộc xâm lược của Nga theo cách tương tự, thì vấn đề [giữa Ukraine và Nga] đã có thể chỉ còn là một cuộc tranh cãi cục bộ. Nga và Ukraine có thể đã đạt được một thỏa thuận và việc thỏa thuận sẽ diễn ra như vậy.

Những người ủng hộ chiến tranh tân bảo thủ và những người bảo vệ dân chủ khác, những người không may lại bao gồm một số đối tượng theo chủ nghĩa tự do ảo tưởng [có thể] phản đối. Chúng ta không có nhiệm vụ chống lại sự hiếu chiến sao? Câu trả lời rất rõ ràng: Không, chúng ta không. Chúng ta không có nhiệm vụ đánh giá mọi cuộc tranh chấp của ngoại quốc và đánh giá xem ai là người có lỗi. Chúng ta không có nhiệm vụ yêu cầu các nhà lãnh đạo của các chế độ mà chúng ta, hay đúng hơn là các bậc thầy của chúng ta ở Hoa Thịnh Đốn, không muốn chấp nhận ranh giới hiện có của các quốc gia là không thể thay đổi. Chúng ta nên bác bỏ học thuyết sai lầm về “an ninh tập thể”, khiến mọi tranh chấp biên giới trở thành chiến tranh thế giới.

Nhà sử học vĩ đại người Mỹ Charles Beard đã nhận ra sai lầm với “an ninh tập thể” vào những năm 1930. Trong bài báo của mình, “Những tâm trí phù phiếm và những tranh chấp ngoại quốc” (“Giddy Minds and Foreign Quarrels”), ông đặt câu hỏi: “Chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ nên dựa trên cơ sở nào? Đây là một câu trả lời không có trong nghiên cứu của bất kỳ giáo sư nào hoặc được cung cấp bởi những kẻ phiến động chính trị. Đó là học thuyết do ngài George Washington xây dựng, ngài James Monroe bổ sung, và được Chính phủ Hoa Kỳ tuân theo cho đến gần cuối thế kỷ 19, khi sự điên cuồng về chủ nghĩa phiêu lưu ở ngoại quốc đã bùng nổ ở đất nước này. Học thuyết này đơn giản thôi. Âu Châu có một hệ các ‘lợi ích chính’ ít hoặc không có liên quan đến chúng ta, và thường xuyên bị khiêu khích do ‘tham vọng, mối quan hệ đối thủ, sở thích, sự hài hước, hoặc giá cả’. Hoa Kỳ là một cường quốc lục địa được ngăn cách với Âu Châu bởi một đại dương rộng lớn, đây vẫn là một tài sản mạnh mẽ về mặt quốc phòng bất chấp mọi sự thay đổi trong chiến tranh. Trong những thăng trầm bình thường hoặc thường khi của chính trị Âu Châu, Hoa Kỳ không nên bị liên lụy bởi bất kỳ sự ràng buộc lâu dài nào. Chúng ta nên thúc đẩy thương mại, nhưng không ép buộc ‘điều gì.’ Chúng ta nên tránh xa sự thù ghét và yêu thích. Chúng ta nên duy trì các mối quan hệ chính thức và đúng đắn với tất cả các chính phủ đã thành lập mà không coi trọng dạng thức hay tôn giáo của họ, cho dù là Cơ đốc giáo, Mohammed giáo, Thần đạo, hay những hình thức khác.”

Sau đó, ông Beard đã trả lời với những người muốn loại bỏ chính sách truyền thống không can thiệp của chúng ta bằng “an ninh tập thể”: “Ở phần còn lại của thế giới, bên ngoài bán cầu này, lợi ích của chúng ta là xa vời và sức mạnh thực thi ý chí của chúng ta là tương đối nhỏ. Chúng ta không thể làm điều gì cho người Âu Châu để làm tăng đáng kể hoạt động thương mại của chúng ta hoặc bổ sung thêm cho phúc lợi của chúng ta, hoặc của họ. Chúng ta không thể làm điều gì cho người Á Châu để làm tăng đáng kể hoạt động thương mại của chúng ta hoặc bổ sung thêm cho phúc lợi của chúng ta, hoặc của họ. Với tất cả các nước ở Âu Châu và Á Châu, quan hệ của chúng ta nên là chính thức và đúng đắn. Với tư cách cá nhân, chúng ta có thể yêu và ghét, nhưng Chính phủ Hoa Kỳ sẽ dấn thân vào vùng biển bão tố khi bắt đầu có hảo cảm với một cường quốc này và thù ghét một cường quốc khác.”

Ngày nay, chúng ta nên chú ý đến sự khôn ngoan của ông Beard. Nếu không, thế giới có thể bùng cháy trong biển lửa.

Từ Mises.org

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Llewellyn H. Rockwell, Jr., là người sáng lập và chủ tịch của Viện Mises ở Auburn, Alabama, biên tập viên của LewRockwell.com.

Viện Mises, được thành lập vào năm 1982, thúc đẩy việc giảng dạy và nghiên cứu trong trường kinh tế Áo, tự do cá nhân, lịch sử trung thực và hòa bình quốc tế, theo truyền thống của ông Ludwig von Mises và ông Murray N. Rothbard.

Vân Du biên dịch

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn