Ai nói là chúng ta không sống trong một thời đại của những điều kỳ diệu cơ chứ?

Theo lịch trình, cựu Tổng thống (TT) Donald Trump ​​bắt đầu bài diễn văn kết thúc tại Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ (CPAC) 2022 vào lúc 7 giờ tối hôm 26/02, và thực sự ông ấy đã bắt đầu lúc 7 giờ 10 phút (tôi đã kiểm tra đồng hồ của mình với sự bán tín bán nghi).

Nhưng quả tình mà nói, đây không phải là thời đại của những điều mỹ diệu.

Đây là thời đại của ông Biden, nghĩa là lạm phát tràn lan với vô vàn tai ương trong chuỗi cung ứng ở khắp mọi nơi, những quy định bắt buộc điên rồ về COVID-19 với việc trẻ em phải đeo khẩu trang, thảm họa ở Afghanistan, và giờ đây là TT Nga Vladimir Putin đang đùa bỡn với khả năng xảy ra Đệ tam Thế Chiến ở Ukraine. (Khi tôi gõ những dòng này, ông Putin đã nâng kho vũ khí hạt nhân của mình lên mức “sẵn sàng chiến đấu đặc biệt”. Xin Chúa phù hộ cho chúng ta!)

Thảo nào mà ông Trump đã rất vội.

Chí ít là đối với tôi, ông ấy đang có một trong những bài diễn văn bế mạc CPAC hay nhất từ xưa đến giờ – có thể nói là tôi đã tham gia chục lần trong nhiều năm – và nói chung đây là một trong những bài diễn văn hay nhất của ông ấy.

Chắc hẳn một phần là do tình hình hiện tại đang rất nghiêm trọng. Chính ông Trump đã gọi đây là “thế giới hỗn loạn nhất kể từ thời Đệ nhị Thế Chiến.”

Cho dù biện giải thế nào, thì trong bối cảnh khẩn cấp đó và nói chuyện trước một đám đông CPAC thân thiện, thậm chí là mến mộ, ông Trump đã thể hiện trên cả tuyệt vời. Tôi có thể nói thêm rằng tôi đã thấy ông ấy diễn thuyết trực tiếp hơn chục lần rồi – tôi đã đưa tin về cuộc bầu cử năm 2016 cho PJ Media – và nhìn thấy ông ấy nhiều lần nữa trên truyền hình, như hầu hết chúng ta đều như vậy.

Tôi chỉ nhớ một diễn giả chính trị rất nổi tiếng – ông Bobby Kennedy, người mà tôi thấy đã diễn thuyết ở Đông Los Angeles hai ngày trước khi ông bị bắn. Nhưng thật tình mà nói thì chuyện này đã từ lâu lắm rồi. Ngay cả ông Reagan cũng không phải là một diễn giả thuyết phục như ông Trump.

Cựu Tổng thống Donald Trump diễn thuyết trong Hội nghị Hành động Chính trị Bảo thủ (CPAC) tại khách sạn Rosen Shingle Creek ở Orlando, Florida hôm 26/02/2022. (Ảnh: Joe Raedle/Getty Images)

Một trong những lý do khiến ông ấy thành công với tư cách là một diễn giả là mức độ trung thực của ông ấy. Ông Trump không vòng vo, cũng như không nói bằng ngôn ngữ chính trị bóng bẩy thường được dùng để gây rối một cách tinh vi và chừa đường lui để để người nói có thể phủ nhận.

Hầu hết chúng ta đều đánh giá cao sự trung thực đó, và điều này thường khiến chúng ta bật cười đồng tình. Giống như những người hành hương khát khô trong sa mạc, chúng ta biết ơn vì một liều sự thật.

(Tiện đây cũng lưu ý rằng Thượng nghị sĩ John Kennedy, Cộng Hòa–Louisiana, cũng khá hài hước trong bài diễn văn của mình. Một bài diễn văn xuất sắc khác vào ngày cuối cùng là của bà Kari Lake, người đang tranh cử chức thống đốc tiểu bang Arizona. Đây là một người phụ nữ có tương lai xán lạn).

Ông Trump đã nhận được rất nhiều lời chỉ trích từ giới truyền thông cánh hữu – từ ông Byron York và thậm chí đôi khi là từ bà Laura Ingraham – vì đã không ngừng nói về cuộc bầu cử năm 2020. Hôm 26/02, những tiếng nói phản đối đó dường như đã chẳng còn quan trọng. Tầm quan trọng tối thượng của tính liêm chính trong bầu cử đã không thể minh bạch hơn nữa, và ông Trump đã đưa ra điều đó một cách hợp lý.

Ông ấy được hỗ trợ bởi những lần chiếu đi chiếu lại đoạn giới thiệu bộ phim tài liệu sắp ra mắt của ông Dinesh D’Souza có nhan đề “2,000 con la” trên màn hình CPAC. Quá rõ ràng là bộ phim này có cả cảnh quay thực tế quan trọng về số lượng bất thường của việc nhồi thùng phiếu vào đêm khuya. Bộ phim có thể khởi tác dụng mạnh mẽ khi ra mắt vào mùa xuân. (Những lời khen ngợi đặc biệt sẽ thuộc về bà Catherine Engelbrecht của True the Vote – tổ chức đã buộc chính phủ phải hé lộ các cảnh quay giám sát nói trên để bộ phim tài liệu này có thể được thực hiện).

Dưới đây là một số tuyên bố mà tôi ghi lại từ bài diễn văn của ông Trump mà tôi nghĩ là đáng chú ý. Một số chỗ sẽ không đúng nguyên văn một chút vì tôi đang gõ nhanh trong lúc ngồi tại khu vực dành cho giới báo chí.

Lúc đó, như thường lệ ông Trump đã chỉ trích gắt gao về “tin giả”, đôi khi chỉ thẳng vào chỗ tôi đang ngồi. Điều này đã xảy ra với tôi vài lần trước đây. Tôi đã quen với chuyện này rồi.

Tuy nhiên lần này, một người đàn ông ở hàng cuối cùng của khu vực dành cho người tham dự đã quay lại và hằm hè với tôi. Tôi chỉ cần đơn giản là lật ngửa chiếc túi trước mặt mình lên, và anh ấy đã hoàn toàn thay đổi thái độ, cười toe toét và giơ ngón tay cái lên ủng hộ tôi. Trên chiếc túi có in dòng chữ “THE EPOCH TIMES”.

Nhưng giờ hãy quay trở lại với ông Trump, đây là một số tuyên bố đáng chú ý của ông:

“Vấn đề không phải là ông Putin thông minh. Tất nhiên, ông ấy thông minh. Vấn đề thực sự là các nhà lãnh đạo của chúng ta khờ dại.”

“Hai ngày trước, họ [chính phủ TT Biden] đã hủy bỏ nhiều hợp đồng cho thuê dầu khí vì vấn đề môi trường.”

“Chúng ta không nên mua năng lượng của Nga, mà nên cho phép người dân đất nước chúng ta bắt đầu sản xuất như họ đã từng làm chỉ một năm về trước.”

“Nếu các thành viên Đảng Dân Chủ cấp tiến thực sự muốn đấu tranh cho dân chủ … họ nên bắt đầu với nền dân chủ láng giềng đang bị đe dọa. Một nơi được gọi là Canada.”

“Họ muốn làm điều tương tự với Hoa Kỳ, điều mà ông Trudeau đã làm với Canada, nhưng còn tệ hơn nhiều.”

“Chúng ta đứng về phía các tài xế xe tải.” Câu nói này đã nhận được sự hoan nghênh từ đám đông.

Về những chiếc khẩu trang, “Chúng ta sẽ không bao giờ quên những gì họ đã làm với con em chúng ta.”

“Họ dạy con quý vị thù hận cha mẹ chúng trong khi gọi quý vị là kẻ phân biệt chủng tộc đầy thiên kiến… Họ dạy những đứa trẻ bốn tuổi chọn giới tính riêng cho mình.”

“Nhiều năm trước tôi đã nói, tôi nghĩ họ đã theo dõi chiến dịch tranh cử của tôi… Hóa ra đúng là vậy. Tôi muốn cảm ơn ông John Durham vì đã phát hiện ra điều đó. Tôi tin rằng đó chỉ là cơ sở mà dựa trên đó rất nhiều điều tệ hại về những gì đã xảy ra sẽ được phát hiện.”

“Tất cả những gì họ đang làm với tôi là nhằm duy trì quyền lực và quyền kiểm soát của họ đối với người dân Hoa Kỳ.”

“Nếu quý vị viết một cuốn sách hoặc một cuốn tiểu thuyết [về gián điệp]… nó sẽ không bán được, bởi vì mọi người sẽ nói rằng nó không đáng tin.”

“Có lẽ Đảng Cộng Hòa nên tăng số lượng thẩm phán của Tối cao Pháp viện.”

“Trao cho tổng thống quyền sa thải tất cả thành viên trong cơ quan hành pháp này,” để thoát khỏi nhà nước ngầm.

“Chúng ta phải thông qua những cải tổ lớn, khiến mọi thành viên của nhánh hành pháp đều có thể bị tổng thống sa thải. Nhà nước ngầm phải và sẽ phải tuân thủ.”

“Các đối thủ của chúng ta đã phạm một sai lầm rất lớn. Họ đã làm một điều mà quý vị không bao giờ được làm nếu quý vị tìm cách gây tổn hại cho Hoa Kỳ. Họ đã đánh giá thấp một cách thô thiển sức mạnh cũng như trí tuệ và niềm tự hào của người dân Hoa Kỳ.”

Tôi vô cùng đồng tình với quan điểm đó.

Quan điểm trong bài viết này là của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Roger L. Simon là một tiểu thuyết gia từng đạt giải thưởng, nhà biên kịch được đề cử giải Oscar, người đồng sáng lập PJMedia, và hiện là biên tập viên chính cho The Epoch Times. Những cuốn sách gần đây nhất của ông là tiểu thuyết viễn tưởng “The GOAT” (Con DÊ) và sách phi hư cấu “I Know Best: How Moral Narcissism Is Destroying Our Republic, If It Hasn’t Already” (Tôi Biết Rõ Nhất: Sự Ích Kỷ về Đạo Đức Đang Phá Hủy Nền Cộng Hòa của Chúng Ta Như Thế Nào, Nếu Điều Đó còn Chưa Xảy Ra). Quý vị có thể tìm thấy ông ấy trên GETTR và Parler @rogerlsimon.

Thiện Lan biên dịch