Khi ngày lễ Rosh Hashanah của người Do Thái sắp đến, địa ngục chính trị Hoa Kỳ như tan loãng khi nhận được tin Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg (RBG) – một nhân vật nổi tiếng theo phe dân chủ của Tòa án Tối cao trong hàng thập kỷ vừa qua và là một người tiên phong cho nữ quyền – đã qua đời vì căn bệnh ung thư tuyến tụy.

Trong bối cảnh là năm bầu cử tổng thống cùng với một loạt biến động như cơn đại dịch toàn cầu do đối thủ chính trị hàng đầu gây ra, cuộc tranh luận toàn xã hội về vấn đề chủng tộc, và những mâu thuẫn chính trị đang thổi bùng ngọn lửa chiến tranh lạnh trong lòng một quốc gia đầy thương tổn, thì sự ra đi của bà “RBG” đã mở thêm chiến tuyến cho tháng 11 này.

Vài giờ sau khi bà Ginsburg qua đời, Lãnh đạo Đa số Thượng viện Mitch McConnell (Cộng Hòa–Kentucky) tuyên bố rằng mỗi ứng cử viên được đề cử thay thế sẽ nhận được phiếu thuận hoặc phiếu chống của Thượng viện. TT Donald Trump đã nhanh chóng đồng ý, bất chấp những phản ứng kịch liệt của Đảng Dân Chủ. Đảng này tố cáo ông McConnell và các thành viên Đảng Cộng Hòa là kẻ đạo đức giả vì trước đây vào năm bầu cử 2016 đã từng cự tuyệt ứng cử viên Tòa án Tối cao Merrick Garland của cựu TT Barack Obama, sau sự ra đi của vị thẩm phán bảo thủ lâu năm Antonin Scalia.

Trong suốt nhiệm kỳ tổng thống Trump, Đảng Dân Chủ cùng các đồng minh “kháng cự” của họ đã khoác lên mình áo choàng của những người bảo vệ các phong tục và chuẩn mực trong thể chế chính trị – giống như một bức tường thành kiên cố giữa người Orangemen đáng sợ và sự sụp đổ của Hoa Kỳ thành một nước “banana republic” (Trong khoa học chính trị, thuật ngữ “cộng hòa chuối” mô tả một quốc gia không ổn định về chính trị với nền kinh tế phụ thuộc vào việc xuất khẩu một sản phẩm tài nguyên hạn chế, chẳng hạn như chuối hoặc khoáng sản). Washington Post, tờ báo được yêu thích của những người bên trong Xa lộ Vành đai (những nhân viên chính phủ ở Washington D.C.) theo phe dân chủ, đã đi xa tới mức thay đổi khẩu hiệu của mình thành “Dân Chủ chết trong bóng tối”. Và người ta khó có thể theo dõi CNN hoặc MSNBC mà không thấy lặp đi lặp lại việc TT Trump đang bành trướng chủ nghĩa phát xít trong bộ áo sơ mi màu nâu.

Gần đây, sau khi McConnell/Trump cam kết sẽ chọn ra người kế nhiệm Ginsburg, Đảng Dân Chủ đã có những động thái thô thiển và liều lĩnh nhất – giật dây những con rối phá hoại Antifa và Black Lives Matter để đốt phá các hành lang đô thị Hoa Kỳ, chèn thêm người của họ trong Tòa án Tối cao, công nhận Puerto Rico và có thể District of Columbia (D.C.) là tiểu bang mới (bất chấp sự vi hiến một cách trắng trợn nếu công nhận D.C. là tiểu bang). Các nhà lãnh đạo Đảng Dân Chủ dường như quên mất một bài học cơ bản ở trường mẫu giáo rằng: hành vi “hăm dọa sẽ nổi cơn thịnh nộ nếu không đạt được điều mình muốn” chính là không thể hiện được sự chín chắn về mặt cảm xúc hay các phép lịch sự cơ bản.

Nhưng mọi việc thực tế là tồi tệ hơn thế. Quay trở lại nhiều thập kỷ trước, chính Đảng Dân Chủ cùng các đồng minh cánh tả khoác áo choàng đen của mình trong hệ thống toà án phải chịu hầu như toàn bộ trách nhiệm cho tình trạng tồi tệ của nền chính trị cũng như thực tế nền tư pháp của chúng ta. Chính Ted Kennedy và “đồng đội” của ông ta, Joe Biden, là những người đã thay đổi vĩnh viễn quy trình đề cử tư pháp, khi vào năm 1987, đã công kích tàn nhẫn và loại bỏ Robert Bork, ứng cử viên đủ tiêu chuẩn xuất sắc của Tổng thống Ronald Reagan cho tòa án tối cao. Họ còn nâng cấp lên vào năm 1991 khi bôi nhọ Clarence Thomas bằng những cáo buộc quấy rối tình dục tại công sở đã được dàn dựng và đáng ngờ tới mức vị thẩm phán, một người da đen lớn lên ở Jim Crow South, đã mô tả sự xúc phạm này là một “cuộc hành quyết công nghệ cao”.

Đảng Dân Chủ hầu như phản đối việc công nhận Samuel Alito năm 2006, phá bỏ các ngăn cản cho việc đề cử các ứng cử viên tòa án cấp thấp vào năm 2013, và tung ra đủ trò trong cuộc chiến công kích Brett Kavanaugh vào năm 2018 – một cuộc chiến đầy cay đắng và gay gắt khiến vụ Bork và Thomas trước đó đều trở nên lu mờ nếu so sánh. Như Chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện Lindsey Graham (Cộng Hòa–South Carolina) gần đây đã viết cho các đảng viên Dân Chủ: “So sánh cách đối xử với Robert Bork, Clarence Thomas, Samuel Alito, và Brett Kavanaugh với cách đối xử với Ruth Bader Ginsburg, Sonia Sotomayor, và Elena Kagan, rõ ràng là có một bộ quy tắc riêng cho một tổng thống Đảng Cộng Hòa và một bộ khác cho một tổng thống Đảng Dân Chủ.”

Các thẩm phán cánh tả đã giữ chức trong nửa thế kỷ chỉ càng khiến những người bảo thủ nhận thức rõ hơn rằng trò chơi tư pháp là gian lận, là hợp hiến hóa vô số vấn đề dựa trên những cơ sở lố bịch nhất về mặt pháp lý, và loại bỏ khỏi nền dân chủ của chúng ta vô số vấn đề mà những người chính trực có thể không đồng ý. Họ cũng nhận thức được những vấn đề cần phải để cử tri quyết định. Trừ một ngoại lệ nhỏ bé về quyền sử dụng súng, thì không còn một vấn đề pháp lý hoặc văn hóa nổi bật nào mà những người bảo thủ đã đạt được kể từ thời Warren. Những người theo chủ nghĩa nguyên bản và những người bảo thủ luật pháp thường cố gắng tuân theo luật, trong khi những đồng nghiệp cánh tả lại không như vậy.

Đảng Dân Chủ xứng đáng bị cho nghẹn họng bởi một thẩm phán bảo thủ thay thế cho Ginsburg. Và các thẩm phán hoạt động cánh tả, các luật gia thiên tả và các học viện pháp lý cánh tả đều đáng chịu chung số phận. Dũng cảm lên, Đảng Cộng Hòa! Đứng về phía cử tri của mình, và làm những gì cần làm, càng sớm càng tốt!

Josh Hammer, một luật sư hiến pháp được đào tạo bài bản, là một biên tập viên bình luận cho Newsweek, một cộng tác viên podcast với BlazeTV, một cố vấn tại Viện First Liberty, và là một nhà bình luận tổng hợp.

Quan điểm trong bài viết là của tác giả, không nhất thiết đại diện cho quan điểm của The Epoch Times.

Josh Hammer
Tiểu Hà biên dịch