Hồng-lĩnh thiên thu chung tú khi. 

Bồng-sơn nhất lộ liệt tiên cung.

Khí Trung-lang một đấng hào hùng; 

Văn Thái-sử lạ lùng từ thuở bé! 

Đeo cầm, bạc ra chơi vận địa, 

Một non sông một vẻ lưu đề. 

Núi Lam-thành ngất ngất bên kia: 

Xem phong cảnh, vui-vầy không muốn chán! 

Một bầu rượu ra chơi khiển muộn: 

Khách cùng ta là bạn phong-lưu. 

Tính tình tang !  …, nào thấy gì đâu ! 

Những đá mọc, suối reo thành lũy đó! 

Sực nhớ lại Trần, Minh chuyện cũ: 

Kìa tướng-quân Trương-Phụ nó xây nên! 

Sóng kình-nghê muốn nuốt Nam-thiên, 

Mà cột đá vững bền nhờ có kẻ.. 

Quan Ngự-sử (2) một lòng trung nghĩa,

Sang cầu phong mà tháo-lệ băng thanh. 

Nhờ tầng trên lại có ông xanh, 

Non nước cũ rành rành đã định phận. 

Le-thái-Tổ Lam-sơn tích phấn,

Một con dao nổi giận yên dân, 

Phất nghĩa kỳ quét sạch bụi trần: 

Còn cổ miếu tinh-thần còn rạng thấy… 

Bây giờ thấy: non kia, thành ấy… 

Quạnh rêu xanh, cổ ấy mịt-mù thay ! 

Nầy đá xây, nầy mây phủ, nầy tiếng còi mục-thụ, nầy giọng hát ngư ông, 

Lên chốn nầy bằng điếu cổ phong, 

Thương ôi nhỉ ! anh hùng đầu vắng tá…

Thôi ta hãy đề thơ vào đá: 

Cho người xem Tạo-hóa khéo vần xây ! 

Kia kia kìa , bóng ngả về tây ! 

Trông giang hữu, áng mây còn dấp dới ! 

Kho giời đất mấy lâu dành-đợi;

Sẵn con thuyền lại sẵn đêm giăng.. 

Có nhân duyên lăng líu với chị Hằng 

Nhiều ân ái bâng khuâng cùng người cũ ! 

Chốn ấy thực Đào-nguyên, tiên-lộ, 

Sẽ ngâm thơ, đọc phủ mấy bài chơi.

Ca tỳ-bà riu rắt bên tai, 

Giọng ngư phủ trêu ngươi lắm vẻ !

Tiên-sinh vẫn Thốc-sơn tuổi trẻ, 

Mà khách là chính hệ Thai phong 

Chơi nầy để khách non Bồng.

SÙNG-THANH sao lục

(Theo TRI TÂN TẠP CHÍ 1941)

(1) Một hòn nói danh thắng, ở về địa phận phủ Hưng-nguyên, tỉnh Nghệ-an. Trên núi con dấu tích cột cờ và thành Trương-Phụ xây, dưới chân núi nhìn ra sông, có tòa đền thờ Nguyễn Biểu.

(2) Nguyễn-Biểu.

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn