“Đó là thời kỳ đẹp nhất, đó là thời kỳ tồi tệ nhất; đó là thời đại của sự thông tuệ, đó là thời đại của sự u mê; đó là kỷ nguyên của sự tin tưởng, đó là kỷ nguyên của sự hoài nghi; đó là mùa của Ánh sáng, đó là mùa của Bóng tối; đó là mùa xuân hy vọng, đó là mùa đông tuyệt vọng … Trước mắt chúng ta là hư không, tất cả chúng ta đang thẳng tiến đến Thiên đàng, tất cả chúng ta đang ngược về nẻo khác.”

Đoạn văn mở đầu này nằm trong thiên truyện “Hai Kinh Thành” (A Tale of Two Cities) của nhà văn Charles Dickens. Đây là một trong những đoạn văn nổi tiếng nhất trong nền văn học. Tuy nhiên, chưa bao giờ đoạn văn ấy lại vang vọng trong tôi nhiều như ngày hôm nay. Có vẻ như ông Dickens đang viết về Hồng Kông ngày nay, hơn là viết về cuộc Cách mạng Pháp.

Khi hàng triệu người cùng nhau diễn hành trên đường phố Hồng Kông, thế giới đã chứng kiến những điều tuyệt vời nhất của Hồng Kông. Cùng lúc đó, chúng ta chứng kiến ​​sự chấm dứt của tự do, sự tàn bạo của cảnh sát, và sự sụp đổ của các quyền công dân của Hồng Kông – quãng thời gian tồi tệ nhất trong lịch sử Hồng Kông. 

Hồng Kông: Thời kỳ đẹp nhất và thời kỳ tồi tệ nhất
Những người biểu tình vẫy quốc kỳ Hoa Kỳ khi họ tụ tập trước cuộc diễn hành ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông vào ngày 15/09/2019. (Ảnh: Anthony Kwan/Getty Images)

Mùa của bóng tối ập xuống những gương mặt đeo khẩu trang và những người biểu tình mặc đồ đen đang trốn chạy cảnh sát trong đêm. Mùa của ánh sáng xuất hiện khi mặt trời mọc sau những đêm biểu tình, những ngọn nến thắp sáng trong sự tưởng niệm, và đèn điện thoại phát sáng cùng với lời bài hát “Vinh quang cho Hồng Kông”. Khi các cuộc biểu tình kết thúc, ánh sáng vẫn ngập tràn trong tâm hồn chúng ta. Với ánh sáng trong tâm mình, chúng ta có mọi thứ chúng ta cần trên thế giới này.

Hồng Kông đã bị đẩy xuống địa ngục, vì vậy chúng ta không còn gì để mất. Chính niềm hy vọng không sợ hãi này đã đặt chúng ta vào thiên đàng. 

Tôi viết bài này vào ngày 24/06/2021. Tờ báo ủng hộ dân chủ của Hồng Kông, Apple Daily, đã xuất bản số báo cuối cùng của mình trước khi ngừng hoạt động. Apple Daily không còn là một tờ báo mà là một biểu tượng. 

Năm 1975, một thanh niên 28 tuổi tên là Hồ Bình (Hu Ping) đã viết một bài trong khi chờ được tái bổ nhiệm công việc mới trong cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc. Luận văn này đã được lưu hành khắp Trung Quốc trên các bích chương viết tay và xuất bản trên các tạp chí ngầm. Được đặt tên là “Luận đàm về Tự do Ngôn luận”, bài viết này đã có ảnh hưởng lớn đối với một thế hệ các nhà hoạt động dân chủ Trung Quốc. Sau đó, ông Hồ Bình trở thành tổng biên tập của tạp chí ủng hộ dân chủ Mùa Xuân Bắc Kinh có trụ sở tại New York.

Ông ấy viết: 

“Trong tất cả các quyền chính trị được hiến pháp trao cho công dân, quyền tự do ngôn luận được đặt lên hàng đầu. Khi một cá nhân mất quyền bày tỏ mong muốn và ý kiến ​​của mình, cá nhân đó nhất định trở thành nô lệ hoặc công cụ.” 

“Tất nhiên, có quyền tự do ngôn luận thì không có nghĩa là có tất cả, nhưng việc mất đi quyền tự do ngôn luận chắc chắn sẽ dẫn đến mất tất cả.”

“Mọi người đều biết vai trò quan trọng của nguyên lý điểm tựa trong cơ học: bản thân điểm tựa có thể không làm nên việc gì cả, nhưng phải có nó thì tác động của đòn bẩy mới khả thi. Họ nói rằng Archimedes, người khám phá ra nguyên lý đòn bẩy, đã từng nói: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng cả trái đất này lên.” Trong đời sống chính trị, không phải tự do ngôn luận chính là điểm tựa như vậy sao?”

“‘Tự do ngôn luận’ là gì? Đó chính là quyền tự do bày tỏ mọi ý kiến.”

Bốn mươi sáu năm đã trôi qua kể từ 1975, năm mà ông Hồ Bình viết bài luận về quyền tự do ngôn luận của công dân Trung Quốc. Ngày nay, công dân Trung Quốc vẫn bị từ chối quyền tự do ngôn luận, và bóng tối của chủ nghĩa độc tài Trung Cộng thậm chí còn lan rộng ra hải ngoại. 

Ảo ảnh đáng sợ của bóng tối là màn đêm vô tận. Nhưng bóng tối không thể tồn tại với ánh sáng dù chỉ từ một ngọn nến nhỏ. Niềm hy vọng về tự do của người dân Trung Quốc là sự khởi đầu của tia sáng như vậy. 

Trên Weibo, các giới chức nghiêm cấm người dùng tìm hiểu về nguồn gốc cách mạng của Trung Cộng.   

Thời báo Hoàn cầu đưa tin rằng giới trẻ Trung Quốc đang trở nên cuồng nhiệt về cuộc cách mạng sau khi xem một bộ phim truyền hình mới nổi tiếng của Trung Cộng có nhan đề “Thời đại thức tỉnh” (Awakening Age). Nhiều sinh viên đã đăng ảnh chụp màn hình tin nhắn của nhóm trên Weibo, nói rằng họ sẽ học hỏi kinh nghiệm của những người tiền nhiệm cách mạng của Trung Cộng và đoàn kết các nhóm sinh viên để gây áp lực lên trường. Nhiều trường đại học ở Hồ Nam đã sử dụng chiến thuật như vậy để yêu cầu [lắp] máy điều hòa không khí.

Mao Trạch Đông đã lãnh đạo một cuộc nổi dậy giành chính quyền bằng bạo lực đối lập chống lại chính quyền trung ương Trung Quốc nhằm thiết lập quyền lực của Trung Cộng. Để có chính danh, Trung Cộng phải hợp lý hóa và hợp pháp hóa cuộc cách mạng của họ. 

Quan điểm lừng danh về “bạo lực chống chính quyền” này chắc chắn đã ngấm sâu vào tâm trí người dân Trung Quốc. Điều này thực sự sẽ khiến Trung Cộng sợ hãi. 

Hồng Kông: Thời kỳ đẹp nhất và thời kỳ tồi tệ nhất
Các thanh niên tại một cuộc mít tinh trong thời kỳ cao trào của cuộc nổi dậy của Lực lượng Hồng vệ binh đang vẫy các bản sao cuốn Tiểu Hồng Bảo Thư của Mao và mang theo một tấm bích chương của Karl Marx vào ngày 14/09/1966. Cách mạng Văn hóa đã khởi đầu một thập kỷ bạo lực và hỗn loạn để đạt được các mục tiêu cộng sản và thực thi một chủ nghĩa quân bình cấp tiến. (Ảnh: AP Photo, File)

Chủ nghĩa Marx, chủ nghĩa Lenin, và chủ nghĩa Mao đều biện minh cho sự lật đổ bạo lực là vì chính quyền áp bức nhân dân. Nhưng điều gì xảy ra khi chính Trung Cộng lại là chính quyền đàn áp người dân của mình? 

Trong thời kỳ cầm quyền của Đặng Tiểu Bình, Trung Cộng đã tận dụng sự tăng trưởng kinh tế để hợp pháp hóa quyền lực của mình. Nhưng sau khi Tập Cận Bình lên nắm quyền, giọng điệu đã thay đổi. Ông Tập hy vọng sẽ thay thế chủ nghĩa cộng sản bằng chủ nghĩa dân tộc hiếu chiến. Nhưng trong những năm gần đây, chính sách của Trung Cộng đang hy vọng sẽ quay về gốc rễ chủ nghĩa Mao của nó. 

Trung Cộng sử dụng lòng thù hận để hợp pháp hóa triều đại của mình. Các ý thức hệ của Trung Cộng sử dụng sự thù hận này nhằm khiến công dân của Trung Quốc chống lại tất cả các quốc gia ngoại quốc. Họ sử dụng sự thù hận này để biện minh cho sự áp bức ở Tây Tạng, Tân Cương, và Hồng Kông.

Ở vùng nông thôn Hà Bắc, con nhà nghèo ghét con nhà giàu thành phố. Giới trẻ Trung Cộng ghét Hồng Kông, Đài Loan, và Hoa Kỳ. Người nghèo ghét người giàu. Các quan chức chính phủ Trung Cộng ghét các quan chức có quyền lực lớn hơn. 

Hệ thống Trung Cộng lên nắm quyền thông qua việc hợp pháp hóa cuộc cách mạng bạo lực dựa trên lòng thù hận. Sẽ có một ngày Trung Cộng sẽ thù ghét chính mình. 

Tác giả Alexander Liao là một nhà bình luận và là một ký giả, chuyên nghiên cứu về các vấn đề quốc tế ở Hoa Kỳ, Trung Quốc và Đông Nam Á. Ông đã xuất bản một số lượng lớn các bản tin, bài bình luận và các chương trình video trên các tờ báo và tạp chí tài chính Hoa ngữ ở Hoa Kỳ và Hồng Kông.

Quan điểm trong bài viết này là ý kiến ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của the Epoch Times.

Alexander Liao
Lưu Đức biên dịch

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn