Theo ông James Carafano, giám đốc Trung tâm Douglas và Sarah Allison về Nghiên cứu Chính sách Đối ngoại, kiêm Phó Chủ tịch Viện Nghiên cứu Quốc tế Kathryn và Shelby Cullom Davis thuộc Quỹ Di sản, mục đích của quốc phòng là “bảo vệ các lợi ích quan trọng của Hoa Kỳ”, và để đạt được điều đó, nền quốc phòng của Hoa Kỳ, cần phải hùng mạnh, có sức cạnh tranh, cần hoạt động trong không gian vũ trụ và thực hiện các hoạt động mạng, để chống lại các mối đe dọa phát từ Trung Quốc, Nga, Iran hoặc Bắc Hàn.

Tổng thống Donald Trump phát biểu khai giảng tại Lễ tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoa Kỳ năm 2020 tại West Point, New York hôm 13/6/2020. (Ảnh Nicholas Kamm / AFP qua Getty Images)

Ông Carafano nhấn mạnh rằng “có lẽ chúng ta còn ở dưới mục tiêu một chút, cho những gì chúng ta cần phải có” để giải quyết những mối đe dọa này.

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây cho chương trình ‘Crossroads’ (Giao lộ) của Epoch Times, ông Carafano cho rằng có nhiều phương tiện khác nhau để đạt được mục tiêu đó, chẳng hạn như ngoại giao, kinh tế hoặc quân sự, nhưng chúng không thể thay thế cho nhau được. Ví dụ như “ba nhà ngoại giao không tạo nên một bộ phận”. Tất cả những yếu tố này đều đóng vai trò quan trọng trong việc phòng thủ của quốc gia.

Ông Carafano lý giải rằng các mối đe dọa mà Hoa Kỳ phải đối mặt ngày nay, là do các nước Trung Quốc, Bắc Hàn, Iran và Nga gây ra, và khi gộp lại nhau, thì chúng “tương đương với thách thức trong việc [Hoa Kỳ] ứng phó với Liên Xô” trong Chiến tranh Lạnh. Tuy nhiên, các lực lượng mà Hoa Kỳ hiện có để chống lại những mối đe dọa này “thực sự chỉ bằng một phần nhỏ của những gì” mà đất nước chúng ta đã có trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh.

Cả chất lượng và số lượng đều quan trọng trong quốc phòng. Chất lượng đồng nghĩa với việc có những lĩnh vực cạnh tranh mới trong quốc phòng, ông Carafano nhận định, và đưa ra ví dụ về vũ khí siêu thanh. 

“Hoa Kỳ thực sự đã phát triển khoa học và công nghệ cho vũ khí siêu thanh, nhưng sau đó thì không chế tạo chúng. Tuy nhiên, người Trung Quốc và người Nga đã lấy thông tin và khoa học đó và chế tạo những vũ khí như vậy,” ông Carafano dẫn chứng.

Theo ông Carafano, “đây là một bất lợi về chất lượng [của quốc phòng Hoa Kỳ] để chống lại kẻ thù của chúng ta”, điều mà Hoa Kỳ chưa từng trải qua kể từ thời Thế chiến thứ hai.

Số lượng cũng rất quan trọng khi nói đến quốc phòng của Hoa Kỳ. Đó là bởi vì mỗi đối thủ của Hoa Kỳ chỉ cần gây ảnh hưởng trong khu vực của mình, còn Hoa Kỳ lại cần phải có tầm ảnh hưởng mạnh mẽ trên toàn thế giới”, ông Carafano giải thích.

“Nga chỉ cần mạnh ở Tây Âu, Trung Quốc chỉ cần mạnh hơn khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, Iran chỉ cần gây ảnh hưởng ở Trung Đông, Bắc Hàn chỉ cần đe dọa Đông Bắc Á, nhưng Hoa Kỳ sẽ giải quyết tất cả những vấn đề đó,” ông Carafano nhận định.

Theo ông Carafano, Hoa Kỳ cần hợp tác với các nước đồng minh và các nước bạn, và họ sẽ chỉ sát cánh với Hoa Kỳ nếu như Hoa Kỳ có “những năng lực đầy giá trị”, và có khả năng ứng phó với các mối đe dọa và thách thức trên toàn cầu, vì vậy số lượng vũ khí cũng rất quan trọng.

Hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt ở phía tây Bắc Thái Bình Dương, hôm 18/3/2020. (Ảnh Chuyên gia thông tin đại chúng Hạng 3 Nicholas V. Huynh / Hải quân Hoa Kỳ qua AP).

Chi tiêu quân sự hiện nay của Hoa Kỳ không chiếm một phần lớn trong ngân sách quốc gia. Khi ông Dwight Eisenhower làm tổng thống, 50% ngân sách liên bang được chi cho quốc phòng. Và để chống lại Chiến tranh Lạnh, chi tiêu quốc phòng của Hoa Kỳ đã lên tới 7% tổng sản phẩm quốc nội (GDP), ông Carafano lưu ý.

Hiện giờ, Hoa Kỳ chỉ chi 20% ngân sách liên bang dành cho quốc phòng, chỉ chiếm 3% GDP, ông Carafano nêu rõ và nói thêm rằng Hoa Kỳ đã chi nhiều tiền hơn cho các nhu cầu khác như chăm sóc sức khỏe, an sinh xã hội, giáo dục, phúc lợi và các nhu cầu khác.

Vấn đề là người ta muốn chi tiền cho nhiều thứ khác, và không nhận ra sự cần thiết phải chi tiêu cho quân đội cho đến khi chiến tranh bắt đầu, nhưng đến lúc đó đã quá muộn, ông Carafano cảnh báo.

Ý tưởng ở đây là có thể duy trì được hòa bình thông qua sức mạnh, làm thoái chí kẻ thù để họ không muốn tham gia vào một cuộc xung đột với một quốc gia hùng mạnh, ông Carafano giải thích, và tiếp tục nhấn mạnh, rằng việc răn đe là “vô cùng hiệu quả về mặt kinh tế”.

“Cũng giống như những người không muốn mua bảo hiểm cho đến khi họ bị tai nạn xe hơi vậy,” ông Carafano so sánh.

Chiến tranh không gian và chiến tranh mạng

Tổng thống Donald Trump đứng bên cạnh Tư lệnh Chiến dịch Không gian Vũ trụ của Lực lượng Không gian Hoa Kỳ, Tướng John Raymond (thứ hai từ trái sang), và Đại thượng sỹ Roger Towberman (thứ hai từ phải sang) cầm lá cờ của Lực lượng Không gian Hoa Kỳ, khi nó được trưng bày trong Phòng Bầu dục của Nhà Trắng, hôm 15/5/2020 ở Washington. Bộ trưởng Không quân Barbara Barrett, đứng ngoài cùng bên trái. (Ảnh Alex Brandon / AP)

Theo ông Carafano, với sự xuất hiện của chiến tranh không gian vũ trụ và chiến tranh mạng, chiến trường đã thay đổi, nhưng các loại hình hoạt động quân sự mới này, vẫn chưa thể thay thế quân đội truyền thống. Các hoạt động vũ trụ, hoạt động không gian mạng và hoạt động dưới biển “là hoàn toàn quan trọng”, và tồn tại cùng với các hoạt động quân sự truyền thống để tạo nên năng lực quân sự.

Trong quá khứ, một quốc gia có thể chỉ là một cường quốc trên biển hoặc chỉ là một cường quốc trên bộ, nhưng “điều đó đã là quá khứ”, ông Carafano nói, khi so sánh quân đội với một đội bóng chày; “Đội tham dự [trận chung kết] World Series [của giải bóng chày MLB tại Bắc Mỹ]”, cần phải có một “người ném bóng, bắt bóng và săn bóng tuyệt vời”, để có thể tấn công.

Ông Carafano cho rằng “một quân đội thực sự có thể cạnh tranh trên thế giới” phải có khả năng thực hiện các hoạt động không gian mạng, đối phó với các mối đe dọa hỗn hợp, hoạt động trong không gian, trên biển, dưới biển, trên đất liền, v.v. Vì vậy, đó là điều cần thiết để có một lực lượng vũ trụ, và hoạt động trong không gian mạng.

Theo ông Carafano, có rất nhiều thứ có ứng dụng quân sự và công nghệ tiên tiến, được sử dụng trong quân đội, là thuộc khu vực tư nhân, và cũng được sử dụng trong các ứng dụng thương mại như thông tin liên lạc.

Cả năng lực tư nhân và nhà nước, đều quyết định liệu một quốc gia có phải là một cường quốc quân sự hay không. Mức độ cạnh tranh cao và quan điểm cho rằng bằng cách nào đó lợi ích toàn cầu của Hoa Kỳ có thể được bảo vệ với chi phí rẻ, “đây là điều vô cùng phi thực tế và rất nguy hiểm,” ông Carafano kết luận.

  • Bản tin có sự đóng góp của Joshua Philipp.

Ella Kietlinska
Yến Nhi biên dịch