Ở Trung Quốc, các hãng thông tấn nhà nước đang quảng bá một công việc được gọi là “điều phối viên hiến tạng”, tán dương những người làm công việc này đang tạo ra sự khác biệt như thế nào trong xã hội. Vai trò của họ là thuyết phục các gia đình đồng ý hiến tặng nội tạng của người thân là bệnh nhân hấp hối để cung cấp cho ngành công nghiệp cấy ghép tạng đang bùng nổ của Trung Quốc.

Các bác sĩ mang nội tạng tươi để cấy ghép tại một bệnh viện ở tỉnh Hà Nam, Trung Quốc, vào ngày 16/08/2012. (Ảnh: Chụp màn hình qua Sohu.com)

Đổi lại, những gia đình đồng ý sẽ được trả tiền cho sự đồng thuận.

Do tín ngưỡng văn hóa lâu đời cho rằng cơ thể người phải được bảo toàn ngay cả sau khi qua đời, nên người Trung Quốc nói chung không sẵn lòng hiến tạng của họ. Việc tạo ra vai trò điều phối viên hiến tạng này dường như là một nỗ lực để bớt đi  rào cản đối với chương trình hiến tặng nội tạng của quốc gia này.

Tuy nhiên, theo lời kể của anh Liang Xin (hóa danh), một cựu điều phối viên hiến tạng ở đông bắc Trung Quốc, công việc này ít cao quý hơn so với mô tả của Trung Cộng. Anh Liang nói với The Epoch Times rằng công việc này giống như một nhân viên bán hàng, và chủ yếu là dùng tiền để lôi kéo người nghèo đồng ý hiến nội tạng của người thân đang hấp hối.

Tiết lộ của anh Liang càng làm sáng tỏ tình trạng lạm dụng trong hệ thống cấy ghép nội tạng của Trung Quốc – vốn đang thu hút sự giám sát cẩn trọng về hoạt động cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các tù nhân lương tâm của Trung Cộng.

Vị cựu điều phối viên này cho biết anh quyết định lên tiếng về công việc của mình với hy vọng nhiều người hơn nữa sẽ biết được sự thật phía sau.

Nhắm đến người nghèo

Anh Liang nói các điều phối viên nhắm vào các gia đình nghèo, đặc biệt là những người lao động nhập cư ở nông thôn. Những người này thường không có đủ tiền để chi trả các hóa đơn y tế đắt tiền, và vì thế họ dễ bị những lời chào mời bằng tiền tác động.

Anh Liang kể lại một trường hợp liên quan đến một gia đình rất nghèo. Thân nhân họ đang hấp hối và vẫn có thể được cứu nếu được điều trị y tế thích hợp. Thế nhưng gia đình quyết định không tiếp tục việc này – và [họ] bán. Vì vậy, bác sĩ của gia đình đã quyết định bỏ đói bệnh nhân này.

Anh Liang nói: “Sau khi người đó bị bỏ đói trong một tuần, anh ta đã ở trong tình trạng phù hợp để hiến tặng nội tạng.”

Theo anh Liang, trường hợp này nằm trong số nhiều trường hợp bệnh nhân được tuyên bố là chết não – một điều kiện tiên quyết để lấy nội tạng – nhưng không đáp ứng nghiêm ngặt các tiêu chí cho việc đó.

Anh Liang và các đồng nghiệp của anh là những nhân viên bán hàng giỏi. Đối với những người thân thích, họ quảng cáo việc hiến tạng như một hành động thể hiện “tình yêu thương trọn vẹn” và “cống hiến cho một mục đích cao cả hơn.” Nhưng trên thực tế, các điều phối viên xem nội tạng của người hiến tặng không khác gì “hàng hóa,” anh cho biết.

Chương trình hiến tặng nội tạng chính thức của Trung Quốc yêu cầu sự đồng thuận của người hiến tặng, hoặc của thân nhân trực hệ của họ nếu người hiến tặng đã qua đời. Trong khi Trung Cộng tuyên bố tất cả các cơ quan nội tạng được sử dụng để cấy ghép đều có nguồn gốc từ hệ thống hiến tặng này, thì rất nhiều nghiên cứu và một tòa án nhân dân độc lập đã phát hiện ra rằng Bắc Kinh đã đang sát hại các tù nhân lương tâm để lấy nội tạng của họ trên một “quy mô đáng kể”, và các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ là nguồn nội tạng chính.

Công việc

Cũng như nhiều đồng nghiệp khác, anh Liang không có trình độ về y tế trước khi đảm nhận vai trò này. 

Bất cứ khi nào một bệnh nhân hấp hối trong khu vực được xác định là phù hợp để hiến tạng, nhóm của anh Liang sẽ được liên hệ. Sau đó, họ sẽ cử anh hoặc một thành viên khác trong nhóm đến bệnh viện để nói chuyện với người nhà của bệnh nhân. Nếu họ thuyết phục thành công và gia đình đồng ý hiến tặng, thì bác sĩ điều trị bệnh nhân cũng sẽ được trả một khoản tiền hoa hồng nhỏ.

Theo các hãng thông tấn nhà nước của Trung Quốc, tính đến cuối năm 2020, có khoảng 2,800 điều phối viên hiến tạng ở nước này. Giống như anh Liang, một số người trong số này làm việc cho các bệnh viện, trong khi những người khác làm việc cho Hội Chữ thập Đỏ Trung Quốc do Trung Cộng tài trợ và điều hành, vốn không giống như các đối tác quốc tế.

Trung Cộng đã đưa ra cái gọi là chính sách viện trợ nhân đạo để hỗ trợ các gia đình nghèo khó của những người hiến tạng. Theo hãng thông tấn nhà nước Trung Cộng, Hội Chữ thập Đỏ cấp tỉnh ở tỉnh Hồ Bắc, miền trung Trung Quốc, đã thực hiện một kế hoạch chi trả từ 50,000 nhân dân tệ đến 90,000 nhân dân tệ (từ 7,720 USD đến 13,880 USD) cho mỗi gia đình vào năm 2015.

Hồi tháng 01/2020, Hội Chữ thập Đỏ Hồ Bắc thông báo rằng họ đã trả tổng cộng 9.77 triệu nhân dân tệ (1.5 triệu USD) cho 128 gia đình vào năm 2019.

Anh Liang, người đã làm công việc này trong vòng sáu tháng trước khi nghỉ việc, ví vai trò của mình giống như một nhân viên đại diện bán hàng. Anh kiếm được khoảng 2,000 đến 3,000 nhân dân tệ (310 USD đến 460 USD) mỗi khi anh có được một gia đình ghi danh hiến tạng.

Số tiền bệnh viện trả cho anh Liang và những gì các gia đình nhận được chỉ chiếm một phần rất nhỏ so với số tiền mà các bệnh viện tính phí cho các ca phẫu thuật cấy ghép. Theo anh Liang, các bệnh viện ở Trung Quốc đã tính phí khoảng 550,000 nhân dân tệ (84,870 USD) cho một ca phẫu thuật ghép gan, và 450,000 nhân dân tệ (69,440 USD) cho một ca phẫu thuật ghép thận.

Do đó, một người hiến tặng cả thận và gan của mình sẽ tạo ra thu nhập khoảng 1.45 triệu nhân dân tệ (223,760 USD) cho một bệnh viện. Anh Liang cho biết, tổng số tiền này, sau khi đã tính toán chi phí y tế của bệnh viện để mua các cơ quan nội tạng và thực hiện các cuộc phẫu thuật, sẽ đem lại cho bệnh viện một số tiền lên đến 700,000 nhân dân tệ (108,010 USD).

Theo anh Liang, một phần nhỏ của số tiền này sẽ được dùng để chi trả cho gia đình người hiến tặng, trong khi phần còn lại sẽ được chuyển cho bác sĩ phẫu thuật chính thực hiện các ca cấy ghép.

Bác sĩ phẫu thuật cũng sẽ dùng một ít trong số tiền này để trả cho cảnh sát địa phương. Đổi lại, cảnh sát sẽ chuyển giao thông tin cá nhân của bệnh nhân, bao gồm cả tình hình tài chính của họ. Sau đó, các bác sĩ sẽ chuyển thông tin này cho các điều phối viên hiến tạng. Những chi tiết tài chính này của gia đình đã giúp các điều phối viên tìm hiểu xem liệu một số gia đình đó có dễ bị tác động bởi áp lực [kinh tế] hơn không.

Tiền bạc

Anh Liang nhớ lại một sự việc cụ thể hồi tháng 10/2020 liên quan đến một người đàn ông độc thân 28 tuổi bị xuất huyết não. Anh này được đưa vào phòng chăm sóc tích cực của một bệnh viện địa phương và sau đó được tuyên bố là chết não.

Theo anh Liang, nội tạng của anh này được xác định là rất có giá trị, do tuổi còn trẻ và mang nhóm máu O (nhóm máu có thể hiến tặng cho mọi nhóm máu khác).

Sau đó, đồng nghiệp của anh Liang đã bắt tay vào làm việc. Chị gái của anh này được xác định là “mục tiêu mềm” – cô ấy cần tiền vì cô ấy đang chi trả hóa đơn y tế của em trai mình. Anh Liang cho hay, kết quả là họ có thể thuyết phục người chị “bán em trai mình để lấy tiền trả nợ.”

Sau đó, người chị đã đi làm nhiệm vụ, nói với cha mẹ rằng họ nên đồng ý hiến nội tạng của con trai họ vì “điều tốt đẹp hơn”. Mặc dù ban đầu họ phản đối, nhưng cuối cùng thì các bậc sinh thành đã mủi lòng và đồng ý hiến tặng hai quả thận và gan của con trai họ. Rồi sau đó, trái tim của người con trai cũng được hiến tặng, trước sự thất vọng của người mẹ không tán thành quyết định này.

Trong một vụ việc khác diễn ra vào khoảng tháng 10/2020, liên quan đến một tù nhân từ tỉnh Tứ Xuyên, tây nam Trung Quốc. Anh Liang và đồng nghiệp đã tìm thấy tù nhân này tại một bệnh viện ở Thẩm Dương, thủ phủ của tỉnh Liêu Ninh, đông bắc Trung Quốc. Anh Liang không biết người tù nhân này đã phải nhập viện như thế nào và bị giam ở đâu, nhưng anh nghi ngờ rằng người đàn ông đã bị đánh trong khi giam giữ.

Cuộc thương lượng ban đầu với gia đình tù nhân là một khoản tiền 50,000 nhân dân tệ (7,720 USD) để họ đồng ý hiến nội tạng của tù nhân này, và sau đó gia đình yêu cầu thêm 50,000 nhân dân tệ nữa.

Trong quá trình chờ thương lượng, các bác sĩ tại bệnh viện Thẩm Dương đã dùng thuốc để giữ cho tù nhân này sống sót trong khoảng 5 ngày. Cuối cùng, lá gan và hai quả thận của anh đã được lấy và hiến tặng.

‘Tàn nhẫn’

Tiến sĩ Torsten Trey, giám đốc điều hành của nhóm vận động đạo đức y khoa tên “Bác sĩ Chống cưỡng bức mổ cướp nội tạng” (DAFOH) có trụ sở tại Hoa Thịnh Đốn, cho biết hệ thống hiến tạng của Trung Quốc trong nhiều năm đã dựa vào việc sử dụng các khoản tiền hoa hồng để khuyến dụ [người ta] hiến tặng.

Theo tiến sĩ Trey, trường hợp của anh Liang cho thấy Trung Cộng tiếp tục không tuân thủ các nguyên tắc cấy ghép của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).

“Năm trong số 11 nguyên tắc chỉ thị có đề cập rõ ràng rằng KHÔNG ĐƯỢC TRẢ TIỀN để đổi lấy nội tạng,” Tiến sĩ Trey nói trong một email gửi tới The Epoch Times.

Tiến sĩ Trey cũng chỉ trích cơ quan y tế toàn cầu này vì đã không buộc Trung Cộng phải chịu trách nhiệm về những vi phạm này.

Ông Trey nói: “WHO đã phản bội các hướng dẫn đạo đức của chính mình khi không lên tiếng chỉ trích Trung Quốc vi phạm các nguyên tắc đạo đức của WHO. WHO sẽ không ngần ngại mắng nhiếc các quốc gia khác nếu họ trả tiền mua nội tạng một cách có hệ thống.”

Ông kêu gọi cộng đồng quốc tế, và đặc biệt là cộng đồng cấy ghép tạng toàn cầu, yêu cầu Trung Cộng chấm dứt hoạt động này.

Ông Trey cho biết thêm rằng tình trạng thiếu đạo đức trong hệ thống cấy ghép của Trung Cộng còn vượt xa việc sử dụng các biện pháp khuyến khích tài chính để khuyến dụ hiến tạng, khi viện dẫn hoạt động mổ cướp nội tạng từ các tù nhân lương tâm, đặc biệt là các học viên Pháp Luân Công.

Anh Liang cho biết anh chưa bao giờ tham gia vào bất kỳ trường hợp hiến tạng nào liên quan đến Pháp Luân Công. Tuy nhiên, anh nghi ngờ rằng nội tạng của họ tiếp tục là một nguồn cung cấp cho các ca cấy ghép bởi vì anh đã từng thấy Pháp Luân Công được đề cập trong những báo cáo của các bác sĩ.

Frank Fang
Bản tin có sự đóng góp của Eva Fu.
Hồng Ân biên dịch