Một người Trung Quốc đi khiếu kiện đã bị cách ly bắt buộc sau khi ông bị các nhà chức trách ở Bắc Kinh chặn lại và đưa trở về quê nhà. Ông này tin rằng các quan chức đang hạn chế quyền tự do của ông dưới danh nghĩa kiểm soát đại dịch.

Quan chức Trung Cộng cưỡng chế cách ly một người đi khiếu kiện
Một người đi khiếu kiện bị cảnh sát bắt giữ bên ngoài Bệnh viện Triều Dương, nơi có một nhóm người đang biểu tình về các vấn đề y tế và chiếm đất ở Bắc Kinh hôm 08/05/2012. (Ảnh: Mark Ralston/AFP/GettyImages)

Thông thường, những người Trung Quốc đi khiếu kiện yêu cầu nhà cầm quyền trung ương giải quyết những mối bất bình của họ bằng cách đến các văn phòng chính phủ ở Bắc Kinh để nộp đơn khiếu nại.

Ông Wu Youming đã mất mảnh đất vào năm 2008 sau khi bị giới chức địa phương cưỡng chế thu hồi để xây dựng các tòa nhà văn phòng sang trọng mà không nhận được đề nghị bồi thường. Ông đến từ thành phố Vũ Huyệt, tỉnh Hồ Bắc, miền trung Trung Quốc và đã kiến nghị về trường hợp của mình từ năm 2009.

Ông đã bị giam giữ mười lần và đã phải chịu đựng tra tấn trong thời gian bị giam giữ. Trong một lần giam giữ, ông bị mất vài chiếc răng sau khi bị cảnh sát đánh đập tại một trại giam. Kể từ đó ông đã gặp khó khăn trong việc ăn uống.

Gần đây, ông Wu đã đến Bắc Kinh khiếu nại vụ việc của mình. Để che giấu lịch trình với nhà chức trách, ông đã chọn ở lại quận Phòng Sơn, cách xa các địa điểm trung tâm của Bắc Kinh. Thật bất ngờ, các quan chức của thành phố Vũ Huyệt đã nhanh chóng xác định được vị trí của ông. Hôm 07/01, ông Wu bị bắt và bị giam giữ tại một địa điểm bí ẩn trong ba giờ, trước khi các quan chức này thuê ba kẻ côn đồ để đưa ông trở lại Vũ Huyệt.

Hành lý của ông Wu bị bỏ lại ở Bắc Kinh. Tư trang cá nhân của ông trị giá hơn 5,000 nhân dân tệ (772 USD), nhưng các quan chức và những kẻ côn đồ được thuê đã không giúp thu dọn tư trang cá nhân trước khi ông Wu bị áp giải về quê.

Theo các hạn chế COVID-19 của địa phương ở Vũ Huyệt, quận Phòng Sơn ở Bắc Kinh được coi là khu vực “có nguy cơ thấp” đối với việc lây lan của COVID-19. Ông Wu giải thích rằng những người đến từ quận này chỉ cần làm xét nghiệm acid nucleic và không phải trải qua cách ly nếu họ có kết quả âm tính.

Tuy nhiên, các quan chức thành phố Vũ Huyệt và ở làng đã cưỡng chế đưa ông Wu đến Bệnh viện Số 2 của Vũ Huyệt, nơi mà ông bị buộc cách ly cùng với những người khác đi về từ các khu vực “nguy cơ cao” ở tỉnh Hà Bắc.

Trong 14 ngày bị cách ly tại bệnh viện, ông Wu nghi ngờ nhà chức trách đã bỏ thuốc độc vào thức ăn của mình.

“Tôi đã phải rất cẩn thận và tôi không ăn nhiều. Tuy nhiên, khi tập thể dục sau bữa ăn, tôi có thể ngửi thấy mồ hôi của mình có mùi thuốc nồng nặc. Tôi thực sự sợ hãi,” ông Wu nói.

Ông cố gắng giải độc cơ thể bằng cách ăn tỏi và uống trà xanh với chanh nhiều nhất có thể. Ông nghĩ rằng phương pháp này thực sự có hiệu quả.

Tuy nhiên, ông Wu đã không đối đầu với các nhà chức trách về điều này. “Tôi không dám hỏi họ. Nếu họ biết rằng tôi đã tìm ra điều này, họ sẽ tìm những cách khác để làm hại tính mạng của tôi. Họ chỉ muốn lấy mạng tôi, để họ không phải trả bất kỳ khoản bồi thường nào [cho phần đất mà tôi đã mất],” ông Wu cho biết.

Sau đó, ông Wu được đưa đến Bệnh viện Số 2 ở Vũ Huyệt. Ông rất thận trọng khi các quan chức thúc giục ông ăn nhiều hơn. Sau đó, ông được đưa về nhà và được yêu cầu phải tự cách ly trong 14 ngày.

Epoch Times phiên bản Hoa ngữ đã nói chuyện với ông Wu hôm 02/02. Đó là ngày thứ 6 trong thời gian ông tự cách ly.

Ông Wu tin rằng việc kiểm dịch bắt buộc là cái cớ mà các quan chức sử dụng để hạn chế quyền tự do của ông.

Ông nói: “Tôi hoàn toàn không thể ra ngoài, vì tôi đang bị giám sát. Ngay cả khi tôi cần đến bác sỹ, họ sẽ không cho phép tôi đi. Họ bảo với tôi rằng tôi sẽ bị nhốt trong một trung tâm giam giữ, và sau đó sẽ bị kết án tù, nếu tôi cố gắng trốn thoát.”

Ông Wu cho biết ông lo lắng về sự an toàn cá nhân của mình. Ông nói: “Quý vị không thể tưởng tượng họ độc ác như thế nào đâu. Bây giờ hy vọng lớn nhất của tôi là được sống sót. Tôi sẽ không đòi bồi thường cho những thiệt hại tài chính và tài sản của mình nữa. Hệ thống tư pháp và an ninh công cộng của Trung Quốc có quyền kiểm soát tất cả các nguồn lực xã hội … Tôi rất lo lắng.”

Bản tin có sự đóng góp của Yi Ru.

Olivia Li
Cẩm An biên dịch

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn