Câu chuyện cổ tích đã được dịch ra 34 ngôn ngữ trên toàn cầu

Một câu chuyện cổ tích giản dị truyền tải bài học về lòng nhân ái cho trẻ em lớp Một đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt thành đến mức được xuất bản thành sách và dàn dựng thành nhạc kịch.

Trao đổi với chúng tôi, tác giả Lyudmila Orel – một nhà trị liệu ngôn ngữ Ukraine – chia sẻ lý do vì sao “Sự Tích Bông Sen” của cô, lúc đầu chỉ viết cho trẻ em, lại có thể lan tỏa đến cả người lớn và truyền cảm hứng cho mọi lứa tuổi.

(Ảnh: Katsiaryna Babok/Armina Nimenko)

Câu chuyện kể về hành trình trưởng thành của một hạt sen nhỏ bị vùi sâu dưới làn nước của Hồ Thần Kỳ. Con đường đầy gian nan của hạt giống đòi hỏi nó phải chiến thắng những sinh vật lạ để có thể vươn lên từ vùng nước tối tăm trở thành một đóa sen lộng lẫy. Tuy nhiên, sự chuyển biến ngoạn mục này chỉ có thể xảy ra khi nó ghi nhớ những lời mà Đại Bạch Liên Hoa đã dạy: “Ba Báu Vật – Chân, Thiện, Nhẫn”.

(Ảnh: Cô Lyudmila Orel – Mishchenko Olga/Armina Nimenko)

Cô Orel nói truyện cổ tích giản dị của cô chạm đến được tâm hồn độc giả khắp thế giới là do “thông điệp đầy uy lực về quy luật vĩnh cửu Chân, Thiện, và Nhẫn.”

‘Ba Báu Vật’ này tìm thấy sự hồi đáp trong tâm hồn mọi lứa tuổi. Mọi người đều cần các giá trị đó. Mọi người nên có mong muốn tu sửa những gì đang sai lệch với giá trị này,” cô Orel nói. 

“Cuộc sống của mỗi chúng ta đều giống như một câu chuyện cổ tích, Đóa Sen Vĩ Đại đang chờ đợi chúng ta và hy vọng rằng chúng ta có thể cải thiện bản thân trong suốt cuộc đời mình.” 

Cô Orel, 47 tuổi, làm việc trong ngành y tế 12 năm, nói rằng cô đã nhận được những phản hồi đầy hứa hẹn cho truyện Sự tích Hoa Sen – phát hành lần đầu bằng tiếng Nga năm 2013 với 10,000 bản và hiện đã hiện diện trên internet bằng 34 ngôn ngữ.

Một độc giả đến từ Odessa, Ukraine, đã nói với cô rằng truyện cổ tích này nói về “điều quan trọng nhất” trong cuộc sống”, rằng “đây không phải là truyện của trẻ con. Đây là truyện dành cho người lớn. Điều quan trọng là mọi người lớn đều nên đọc nó.”

Một nam độc giả đến từ Armenia nói, “Đây là câu chuyện về tôi”.

Hôm nay thay đổi để ngày mai hạnh phúc

Cô Orel quyết định chọn hoa sen làm nhân vật chính trong truyện của mình khi một người bạn dạy học hỏi liệu cô có thể soạn một bài giảng đạo đức cho trẻ em không. Cô giải thích rằng hoa sen không chỉ tượng trưng cho sự thuần khiết và lòng từ bi ở phương Đông mà còn là biểu tượng của sự hoàn thiện bản thân. Cô hy vọng rằng truyện cổ tích này sẽ khuyến khích các cuộc thảo luận giữa cha mẹ, giáo viên, và trẻ em về cách mà một nền tảng đạo đức vững chắc có thể giúp đỡ bất cứ ai khi đối mặt với tình huống khó khăn trong cuộc sống.

Tôi tin rằng khi một người có nền tảng giá trị đạo đức vững chắc từ khi còn nhỏ, họ sẽ biết cách phân biệt giữa thiện và ác, có cơ hội để sống một cuộc sống xứng đáng, không đánh mất bản thân và chống lại được những cám dỗ”, cô Orel nói.

Bà Irina Vetryak, giám đốc Nhà hát Trẻ em Odessa, đã dàn dựng thành vở nhạc kịch  dựa trên Sự Tích Bông Sen và mời cô Orel đến giao lưu với một số diễn viên nhí 5–7 tuổi trong một buổi tiệc trà bất ngờ.

Cô Orel nói: “Chúng tôi uống trà, nói chuyện, và sau đó gấp hoa sen giấy origami. Và vào cuối buổi, các em tự biến mình thành những bông sen nhỏ – chúng ngồi trong tư thế hoa sen và giữ tâm trí tĩnh lặng, để cảm nhận sự bình an trong nội tâm.”

Bà Vetryak đã kể với cô Orel về việc bọn trẻ đã thay đổi như thế nào trong hành vi và kết quả học tập ở trường. Có một câu chuyện thú vị nổi bật: Một diễn viên 16 tuổi nhận xét sau buổi diễn, “Cô có thấy rằng em đã không còn nói lắp nữa không?”

Vì các nguyên tắc đạo đức được viết trong truyện cổ tích cũng có thể áp dụng trong các tình huống thực tế của cuộc sống, một số phụ huynh thậm chí cũng đã tự tạo ra phiên bản câu chuyện của riêng mình.

Cô Orel nhớ lại một người mẹ đã chia sẻ rằng hành vi của con gái cô trước đây hơi khôn lỏi. Để sửa chữa hành vi của con gái mình, người mẹ đã nói với con gái rằng, “Hành vi như thế thì ở đâu chấp nhận đây? Chỉ trong thế giới u tối mà thôi! Đây là mưu chước của con Cóc xảo quyệt đấy!”

Trong cuộc sống hàng ngày, cô Orel thường nói với những bậc phụ huynh đang phàn nàn về hành vi của con họ, rằng hãy lập danh sách và dán vào tủ lạnh. Cô Orel tin rằng con cái phản ánh hành vi của chính cha mẹ chúng; do đó, mục đích của cô trong việc liệt kê ra những thói quen không thể chấp nhận được là để cha mẹ cố gắng thay đổi bản thân mình trước khi giải quyết hành vi của con cái họ.

“Lúc đầu, các bậc phụ huynh kinh ngạc, nhưng rồi họ bật cười. Những ai cố gắng thực hành theo, thì danh sách đó chính là một bản kế hoạch cụ thể để hoàn thiện bản thân,” cô nói. “Nó thật sự hiệu quả.”

Lyudmila Orel đang luyện bài công pháp số 5 của Pháp Luân Công cùng với các em nhỏ ở công viên.

Cô Orel hy vọng rằng truyện cổ tích của cô và “Ba Báu Vật” trong truyện sẽ giúp mọi người trong cuộc sống của họ.

“Chúng ta, những người mà chúng ta yêu thương, và thế giới này rất cần những phẩm chất vô giá này.”


SỰ TÍCH BÔNG SEN

CUỘC DU HÀNH CỦA TIỂU LIÊN HOA

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi nọ, sự im lặng là âm thanh mỹ diệu nhất, còn không khí thì ngọt ngào hơn cả mật ong. Ở đó có một Hồ Nước Thần Kỳ.

Mỗi buổi sớm, từ mặt hồ trong xanh, những thân sen vươn mình lên giúp các đóa sen mới nở đón chào thế giới và bạn bè xung quanh.

Mỗi bông sen đều có vẻ đẹp riêng. Có bông màu trắng, bông màu hồng, bông màu đỏ và cả màu xanh nữa. Hồ Nước Thần Kỳ cũng giúp các bông hoa xinh đẹp khoe sắc trên mặt hồ tươi mát.

Một ngày nọ, có một câu chuyện kỳ diệu xảy ra trên Hồ Thần Kỳ.

Khi những hạt sen nhỏ đã đủ lớn, Đại Bạch Liên Hoa gọi các con lại và nói:

“Các con thân yêu, các con đã thực sự lớn rồi, đã tới lúc tự bước đi rồi. Phía trước các con là một hành trình đầy khó khăn và nguy hiểm. Sau khi vượt qua những thử thách này, các con đều sẽ trở nên tuyệt vời như những thần dân trong thế giới của chúng ta vậy. Nhưng để đi hết chặng đường và trở về nhà, các con phải nghe kỹ lời dặn dò của ta. Đây là điều được truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác.”

Các hạt sen chăm chú lắng nghe.

“Trong mỗi con đều có ba báu vật vô giá! bất cứ khi nào gặp nguy hiểm, hãy nhớ tới ba báu vật này và các con sẽ vượt qua được thử thách gian truân nhất. Trong cuốn cổ thư bí ẩn, ba báu vật này được lưu lại bằng các biểu tượng sau:

   真            善            忍

CHÂN     THIỆN     NHẪN

Ba báu vật này có thể giúp các con vượt qua bất kỳ hoàn cảnh nào. Hãy nhớ kỹ lời ta dặn …”

Đại Bạch Liên Hoa tiếp tục căn dặn các hạt sen.

Cuối cùng ông nói:

“Ta tin tất cả các con sẽ làm được, ta sẽ ở đây, trong Hồ Thần Kỳ này chờ đợi các con trở về.”

Buổi tối hôm đó, nhụy hoa nghiêng mình trên mặt nước và những hạt sen rải khắp mặt Hồ Thần Kỳ. Trong số đó, có một Hạt sen nhanh nhẹn hơn các hạt sen khác.

Nó luôn lấy làm lạ và thắc mắc: “Tại sao Đại Bạch Liên Hoa lại nói rằng chuyến đi của mình sẽ rất khó khăn nhỉ? Tất cả dòng nước đều rất trong và thơm mát, đến cả mặt trời còn thấy rõ như vậy mà!”

Lúc đó, Tiểu Liên Hoa không hề biết rằng rơi xuống dưới đáy kia dễ dàng hơn rất nhiều so với ngoi lên trên mặt nước.

Khi Tiểu Liên Hoa ngày càng chìm sâu xuống dưới, nước cũng trở nên đục hơn, khi xuống dưới đáy hồ thì chỉ còn toàn bùn mà thôi. “Ôi, ôi, ôi!” Tiểu Liên Hoa thảng thốt kêu lên: “Ở đây gần như chẳng thấy gì cả!”

Nhưng Tiểu Liên Hoa tiếp tục rơi mãi sâu xuống dòng nước bẩn, không dừng lại được. Sợ hãi quá, Tiểu Liên Hoa liền nhắm chặt mắt lại.

Sau một hồi, Tiểu Liên Hoa quyết định mở một mắt, rồi mở cả hai mắt, nhưng vẫn không thể nhìn thấy gì xung quanh.

“A, giờ mình đi đâu đây? Nhà của mình ở đâu? Làm sao trở về được đây?”

Hình như có ai đó đang nghe được câu hỏi của Tiểu Liên Hoa. Đột nhiên, nó nghe thấy một tiếng nhai nhóp nhép đáng sợ. Có một thứ gì đó rất đen và dài đang tiến tới rất nhanh.

Ngay lập tức, Tiểu Liên Hoa nhận ra đó là một sinh vật, giống như con cá sấu nước khổng lồ vậy, thân phủ đầy gai. Trên lưng con vật có tên của nó, nhưng Tiểu Liên Hoa không thể đọc được.

“Tiểu Liên Hoa, ta đang đợi ngươi đấy,” giọng nói phát ra từ con quái vật. “Phía trước ngươi là một cuộc sống mới và ta muốn cho ngươi một lời khuyên vô giá đây. Có rất nhiều sự việc sẽ xảy ra trong cuộc sống này. Đôi khi có ai đó chẳng may xô vào ngươi, cũng do nơi này tối tăm quá mà. Hoặc có thể là do tâm trạng của họ đang không vui lắm, và họ có thể nói ra những lời khiến ngươi cảm thấy tổn thương. Dù sao thì phần lớn người dân ở đây đều xấu xa cả. Trong mọi hoàn cảnh, ngươi đều phải trừng phạt họ! Ngươi phải đáp trả gấp đôi, gấp ba, cho ta để nó chừa thói xấu đó đi …” Con quái vật bí ẩn tiếp tục nói một cách hăng say.

Tiểu Liên Hoa lo sợ: “Lẽ nào mình nên làm như vậy chăng? Nếu không làm vậy thì sao mà sống sót nổi ở nơi đáng sợ thế này chứ?”

Nhưng Tiểu Liên Hoa bỗng nhớ lại lời dặn dò của Đại Bạch Liên Hoa và nhận ra rằng: “Nếu mình nghe lời con quái vật này, mình sẽ mãi không thoát khỏi nơi bẩn thỉu này và cũng sẽ trở nên đáng sợ như bọn họ thôi!”

Con quái vật chậm rãi tiến tới gần. 

Chỉ cần Tiểu Liên Hoa nhận một lời khuyên của con quái vật này thôi, nó sẽ có lý do để cắn Tiểu Liên Hoa một nhát, vì ở thế giới dơ bẩn này không ai cho không ai cái gì, kể cả lời khuyên.

Điều này có nghĩa là Tiểu Liên Hoa không còn cơ hội trở về nhà ở Hồ Thần Kỳ nữa.

“Trong mọi hoàn cảnh đều có lối thoát! Trong bất kỳ tình huống nào đều có lối thoát.” Tiểu Liên Hoa lẩm nhẩm.

Nó bỗng nhớ tới ba báu vật của mình mà Đại Bạch Liên Hoa đã dặn dò: “Các con phải luôn nhớ rằng trong mình có ba báu vật quý giá tỏa sáng là:

   真            善            忍

CHÂN     THIỆN     NHẪN

Khi tới lúc cần, ba báu vật này sẽ giúp các con.” Và điều kỳ đã đến!

Ngay khi Tiểu Liên Hoa từ chối những lời khuyên xấu xa từ con quái vật, thì chùm ánh sáng óng ánh bao bọc lấy chữ “THIỆN” hiện ra như một ngôi sao sáng tỏa khắp chung quanh. Tiểu Liên Hoa vừa kịp nhìn thấy tên con quái vật ở sau lưng nó là “ÁC”.

Đột nhiên một luồng lực rất mạnh giống như chiếc đu quay khổng lồ đẩy Tiểu Liên Hoa lên trên. 

Khi ánh sáng dần dần biến mất, bao trùm xung quanh là một thế giới hoàn toàn khác. Thế giới đen tối mù mịt kia giờ đã chìm xuống phía dưới, mà hiện tại mọi thứ chuyển sang màu xám. 

Mọi thứ xung quanh sáng hơn và dễ thở hơn một chút.

Tiểu Liên Hoa nhìn xung quanh và nhận ra: “Ôi, mình đã có hai cánh hoa rồi! Hoan hô! Mình đã thực sự trở thành một bông hoa sen rồi!”

Nhưng không nên vui mừng quá sớm đâu Tiểu Liên Hoa.

Trong bóng tối, một con cóc trơn nhớt dần tiến tới gần. Nó rón rén nhảy lại gần với đôi chân có chiếc màng khổng lồ và lẩm bẩm:

“Chào mừng ngươi tới thế giới của ta. Luật lệ của chúng ta ở nơi này rất đơn giản. Mỗi người đều tự lo lấy thân, không ai cần giúp ai hết. Mỗi người chỉ cần bảo vệ lợi ích của riêng mình là được rồi, không cần quan tâm tới bất kỳ điều gì hết. Và tất nhiên ngươi có thể nói dối.”

“Khi ngươi làm điều gì xấu, hãy đổ lỗi cho người khác. Nếu có gì ngon muốn chia sẻ cho người khác, hãy làm như thế này nhé: mình lấy năm phần, người khác chỉ lấy một phần thôi.”

Tiểu Liên Hoa mở to mắt kinh ngạc nhìn con cóc đang nói những điều thật kỳ lạ. 

Những điều này trái ngược hoàn toàn so với những gì Đại Bạch Liên Hoa đã dạy ở Hồ Thần Kỳ. 

May thay lần này Tiểu Liên Hoa nhớ ra ba báu vật nhanh hơn lần trước, bởi vì Tiểu Liên Hoa không hề muốn ở lại thế giới màu xám này với những luật lệ đó.

Ngay lúc đó, chữ “CHÂN” tỏa sáng và bao bọc lấy Tiểu Liên Hoa và đẩy Tiểu Liên Hoa lên phía trên.

Lúc này Tiểu Liên Hoa đã kịp đọc được tên ở trên lưng của con cóc kia là: “DỐI TRÁ”.

Lần này Tiểu Liên Hoa lại rơi vào một thế giới khác – thế giới U Tối. Nhưng lần này nó đã có thể bay lượn vui vẻ cùng với sáu cánh hoa của mình! Đúng rồi, số lượng cánh hoa sen của Tiểu Liên Hoa giờ đây đã nhiều gấp ba lần bởi vì mỗi lần vượt qua thử thách, nó sẽ mạnh mẽ và cứng cáp hơn. Và Tiểu Liên Hoa cũng bắt đầu nhìn thấy tia sáng mặt trời chiếu xuống mặt nước.

Nhưng Tiểu Liên Hoa vẫn còn nhiều thử thách cần vượt qua.

Lần này là một con sâu ghê rợn trông giống như một con rắn to xuất hiện đằng xa. Nó dần dần tiến về phía Tiểu Liên Hoa, nhìn ngó, dò xét như là muốn tìm điểm yếu của Tiểu Liên Hoa vậy. Tuy rằng, con sâu này không mạnh bằng những loài sinh vật ở thế giới khác, nhưng nó lại ranh mãnh hơn.

Nó nói chuyện với giọng điệu xảo quyệt: “Ngươi thật may mắn đấy, Tiểu Liên Hoa, giờ ngươi đã thật sự trở thành một bông sen nhỏ rồi. Trong thế giới yên bình này của ta, không có gió và không quá tối tăm. Luật lệ của chúng ta cũng rất đơn giản và dễ hiểu thôi:

Thứ nhất, nếu ngươi không muốn làm gì đó, thì đừng có làm, cũng không cần phải học hỏi hay bỏ công sức vào làm gì. Không cần phải tự rước lấy khó khăn làm gì.

Thứ hai, chúng ta không cần bạn bè gì hết. Bởi vì nếu ngươi có bạn, thì ngươi phải chịu đựng khi họ không vui hay phải giúp đỡ họ khi họ gặp khó khăn.

Thứ ba, nếu ai đó nói những điều khó nghe thì cũng đừng chịu đựng, ngươi có thể đáp trả lại bằng những điều xấu xa nhất mà ngươi đang nghĩ trong đầu …”

“Hiển nhiên không cần cố gắng, không cần làm gì cả – điều này nghe có vẻ hấp dẫn đấy … nhưng rồi sao? Mình sẽ chẳng bao giờ học thêm được cái gì mới hết. Hơn nữa, mình sẽ không có bạn bè gì hết. Điều này thật khủng khiếp! Không, không, không thể như vậy được!”

Tiểu Liên Hoa thầm nghĩ, “Mình có thể thoát khỏi thế giới u ám và lạnh lẽo này!”.

Báu vật thứ ba ở đó sẵn sàng giúp đỡ Tiểu Liên Hoa. Ngôi sao “NHẪN” nhanh chóng nở rộ và sáng bừng giống như một viên ngọc vậy. Viên ngọc sáng ấy bao bọc lấy Tiểu Liên Hoa và từ từ đẩy Tiểu Liên Hoa nổi lên trên.

Con sâu kia tên là “LƯỜI BIẾNG” nhanh chóng biến thành nhỏ xíu rồi biến mất ở thế giới bên dưới. Ánh sáng mặt trời ngày càng sáng hơn, mặt nước xung quanh cũng trong hơn. Tiểu Liên Hoa cũng ngày một cứng cáp hơn. Ngó sen ngày càng lớn nhanh hơn, vững chắc và tự tin hơn. 

Từ đây nhìn xuống, thế giới Màu Xám và thế giới U Ám đã chìm sâu xuống dưới. Giờ đây, Trời và Đất như giao thoa với nhau vậy, không còn ngăn cách nữa. 

Tiểu Liên Hoa vươn lên khỏi mặt Hồ Thần Kỳ.

“Tiểu Liên Hoa, mừng con đã về nhà!” Đó là giọng nói của Đại Bạch Liên Hoa.

“Giờ thì con đã thực sự là một bông hoa sen mạnh mẽ và xinh đẹp rồi, con có thể giúp những người khác và góp phần làm đẹp thế giới với vẻ đẹp thuần khiết của mình.”

Tiểu Liên Hoa ngắm nhìn hình bóng của mình trên mặt hồ … Nó thấy mình đã trở thành một bông hoa sen xinh đẹp với những cánh hoa trong suốt, lấp lánh như pha lê vậy.

Xung quanh hồ nước, ngày càng có thêm nhiều hoa sen mới nở. Mỗi bông sen đều có một hành trình riêng và giờ đây đều đang khoe vẻ đẹp của riêng mình. Nếu nhìn thật kỹ, chúng ta có thể thấy vẻ mặt tràn đầy hy vọng của họ như thể muốn nói rằng: “Hãy đi cho thật tốt con đường của mình nhé!”

Chữ “Chân” trong tiếng Trung, có nghĩa là sự trung thực. ( Ảnh Katsiaryna Babok cung cấp qua Armina Nimenko)

 

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn