Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đánh dấu kỷ niệm 70 năm nắm quyền kiểm soát Tây Tạng bằng lời kêu gọi khu vực này hãy chấp nhận sự cai trị của nhà cầm quyền.

Tại Cung điện Potala, một biểu tượng văn hóa của Tây Tạng, một địa điểm Phật giáo linh thiêng ở thủ đô Lhasa của Tây Tạng, hôm 19/08, Phó Thủ tướng Trung Quốc Uông Dương đã nói chuyện trước một đám đông được kiểm soát chặt chẽ gồm 20,000 người, rằng Đảng này là vị cứu tinh đã “giải thoát một cách hòa bình” những “nô lệ nông dân” Tây Tạng.

Ông Uông nói: “Tây Tạng chỉ có thể phát triển và thịnh vượng khi tuân thủ chấp hành theo sự lãnh đạo của Đảng và đi theo con đường xã hội chủ nghĩa.” Ông cũng là người đứng đầu cơ quan cố vấn chính trị trên danh nghĩa của chính phủ và là thành viên của cơ quan ra quyết định hàng đầu của Đảng – Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị.

Quân đội cộng sản Trung Quốc đã tiến vào khu vực Himalaya rộng lớn này năm 1951, buộc các nhà lãnh đạo Tây Tạng phải chấp nhận một hiệp ước mà trong đó đã hứa sẽ duy trì hệ thống chính trị đang tồn tại của Tây Tạng, quyền tự chủ trong khu vực, và tự do tôn giáo.

Sau khi quân đội Trung Cộng trấn áp một cuộc nổi dậy của người Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, năm nay đã 86 tuổi, đã đi bộ đào thoát sang Ấn Độ năm 1959. Theo chính phủ Tây Tạng lưu vong, có khoảng 80,000 người đã đi theo ngài không lâu sau đó.

Trong khi Trung Cộng tuyên bố rằng họ đã “giải thoát” nông dân Tây Tạng ra khỏi một chế độ thần quyền áp bức, các nhà phê bình và các nhà hoạt động nói rằng thay vào đó, Bắc Kinh đã bắt tay vào một chiến dịch “diệt chủng văn hóa” ở vùng đất Phật giáo độc đáo này, nơi mà trong suốt thời kỳ lịch sử của mình hầu như không bị Trung Quốc cai trị.

Những người hành hương Phật giáo Tây Tạng đang thực hiện bước bộ hành kora tại một ngôi đền trên hồ nước mặn Namtso nằm ở trên núi cao trong chuyến thăm do chính phủ tổ chức dành cho các ký giả ở Namtso, Tây Tạng, Trung Quốc, hôm 02/06/2021. (Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images)

Theo các nhóm nhân quyền, trong những năm qua, Trung Cộng đã buộc các tăng, ni phải hoàn tục, đồng thời đưa ra những bản án khắc nghiệt, có thể lên đến 20 năm tù giam, đối với một số vị tăng.

Một báo cáo năm 2020 của Tổ chức tư vấn Jamestown cũng cho thấy các trại đào tạo nghề được quân sự hóa – giống với những trại giam giữ hơn 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương – đang xuất hiện ở Tây Tạng.

Trong bài diễn văn tại buổi lễ, ông Uông nói với một giọng điệu đắc thắng, đắc ý trước những gì ông mô tả là một Tây Tạng “hài hòa và ổn định”, nơi các dân tộc khác nhau “thương yêu nhau như trà và muối” – cách ví von với trà bơ, một loại thức uống địa phương bốc hơi nghi ngút và có vị mặn của muối

Ông cho biết Đảng đã “đánh bại các hoạt động ly khai và hành vi phá hoại do nhóm của Đức Đạt Lai [Lạt Ma] và các thế lực thù địch ở hải ngoại gây ra” và xóa bỏ thành công tình trạng đói nghèo cùng cực trong khu vực này.

Việc đẩy mạnh đồng hóa văn hóa và “giáo dục lòng ái quốc” dường như sẽ diễn ra cho người Tây Tạng. Nhấn mạnh về nhu cầu phải tăng cường sự chấp nhận của công chúng đối với Đảng và “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc”, ông Uông đã kêu gọi “những nỗ lực toàn diện” để thúc đẩy người Tây Tạng viết và nói tiếng Quan Thoại được chuẩn hóa, và phát triển “các biểu tượng và hình ảnh chung của dân tộc Trung Hoa.”

Các cảnh quay về sự kiện này được phát trực tiếp trên toàn quốc qua các kênh truyền thông nhà nước Trung Cộng, nổi bật dễ thấy là một bức chân dung của lãnh đạo Trung Cộng Tập Cận Bình cao sừng sững trước mặt khán giả, một cảnh tượng gợi nhớ sự sùng bái cá nhân được dựng quanh người cai trị đầu tiên của Đảng này là Mao Trạch Đông.

Cuối ngày hôm đó, ông Uông đã cùng khoảng 600 người đến xem một buổi biểu diễn với các tiết mục ca ngợi và tỏ lòng biết ơn đối với Đảng của người Tây Tạng.

Không khí lễ hội này đã không được lan tỏa trong cộng đồng người Tây Tạng.

Nhóm Chiến dịch Quốc tế dành cho Tây Tạng, một nhóm vận động có trụ sở tại Hoa Thịnh Đốn, cho biết, “Dựa vào sự phát triển ở Tây Tạng trong 70 năm qua, người dân Tây Tạng không có lý do gì để vui mừng.”

Nhóm này nói thêm: “Các chính sách của Trung Cộng đã biến Tây Tạng thành một ngục tù lộ thiên.”

Một phụ nữ Tây Tạng theo Phật giáo cầm các chuỗi hạt cầu nguyện khi bà quay Kinh luân tại một ngôi đền địa phương ở Lhasa, Tây Tạng, Trung Quốc, ngày 03/06/2021. (Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images)

Nhóm này đã trích dẫn một quy tắc ứng xử nội bộ mới: cấm các quan chức Tây Tạng thực hành tín ngưỡng tôn giáo. Theo nhóm này, chính sách mới này được công bố lần đầu tiên hồi tháng 04/2021, và cấm các đảng viên nắm giữ các chức vụ chính thức đeo chuỗi hạt Phật giáo, treo biểu tượng tôn giáo trên xe của chính phủ, quyên góp tiền cho các tu viện, cũng như đi hành hương. Các quan chức này cũng được yêu cầu là không khuyến khích thân nhân của họ thực hành tôn giáo.

Nhóm này tuyên bố, “Sau 70 năm bị đàn áp, ngày nay điều duy nhất mà người dân Tây Tạng cần ‘được giải thoát hòa bình’ chính là [thoát khỏi] sự tàn bạo của Trung Quốc.”

Cô Eva Fu là một phóng viên tại New York của The Epoch Times chuyên đưa tin về Hoa Kỳ-Trung Quốc, tự do tôn giáo, và nhân quyền.

Eva Fu
Tịnh Nhi biên dịch

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn