Những người cấp tiến của nhóm MoveOn làm ra vẻ là có quyền lực đạo đức và trí tuệ.

Do đó, những mục đích được cho là cao cả của họ đương nhiên biện minh cho hầu hết mọi phương tiện cần thiết để đạt được chúng.

Trong các thành phần ưu tú, thì các tiểu bang “thành luỹ xanh” của Đảng Dân Chủ từng được coi là minh chứng cho sự sáng suốt của Đại cử tri Đoàn. Khi thành luỹ đó bị sụp đổ vào năm 2016 trước ông Donald Trump, thì Đại cử tri Đoàn đột nhiên bị tuyên bố là một tàn dư của những tổ phụ lập quốc phản dân chủ của chúng ta. 

Tối cao Pháp viện gồm chín người từng được yêu mến. Về các vấn đề như phá thai, cầu nguyện ở trường học, hôn nhân đồng giới, sách báo khiêu dâm, và các quyền Miranda, thì phe Cánh tả tung hô Pháp viện y như là họ đã tạo ra luật và phớt lờ các cơ quan lập pháp và các tổng thống.

Những người Đảng Cộng Hòa được chọn vào Pháp viện — Harry Blackmun, William Brennan, Anthony Kennedy, Sandra Day O’Connor, Lewis Powell, John Roberts, David Souter, John Paul Stevens, Potter Stewart, và Earl Warren — thường chuyển sang cánh tả. Sao mà họ lại không thể bị lung lay bởi sự lỗi lạc hơn của các đồng nghiệp thiên tả của họ kia chứ?

Từ hành động khẳng định đối với vụ Roe kiện Wade đến Obamacare, các thẩm phán Đảng Cộng Hòa từ bỏ đảng từ một nửa thế kỷ tới nay đã cho phép việc lập pháp diễn ra từ băng ghế tòa án.

Đáp lại, liệu có bất kỳ cuộc nói chuyện nghiêm túc nào của phe cánh hữu về việc tăng số lượng thẩm phán của tòa án với sáu thẩm phán bổ sung để làm giảm việc đa số phe cánh tả đang lạm quyền – hay một đám đông đang tập trung tại nhà của một thẩm phán cánh tả không? Chắc chắn là không rồi.

Nhưng bây giờ thì sao?

Đột nhiên phe đa số mỏng manh những người giải thích luật đã trả lại vấn đề phá thai cho các tiểu bang. Còn Pháp viện từng được yêu mến này đang bị những người nổi dậy cánh hữu vu khống là bất hợp pháp.

Mọi loại tấn công từng được coi là không tưởng vào các tòa án giờ đây đều được phép.

Các ý kiến ​​dự thảo mật bị rò rỉ một cách bất hợp pháp. Một thượng nghị sĩ cấp cao đe dọa đích danh các thẩm phán trước cửa Pháp viện. Nhà của các thẩm phán bị những người biểu tình hung hãn bao vây. Và chính sinh mạng của một thẩm phán bị một kẻ muốn trở thành kẻ ám sát ở gần nhà ông đe dọa.

Cũng nên xem xét đến thủ tục tranh luận không giới hạn của Thượng viện. Cách đây không lâu, cựu Tổng thống Barack Obama đã lên tiếng khẳng định rằng thủ tục này phân biệt chủng tộc và là một tàn dư 180 năm tuổi.

Mạch logic của ông Obama là ấu trĩ. Khi các thành viên Đảng Dân Chủ chiếm thiểu số tại Thượng viện, ông ấy đã hào hứng vì thủ tục tranh luận không giới hạn có thể làm giảm thế đa số của Đảng Cộng Hòa. Thật vậy, khi còn là thượng nghị sĩ, chính ông Obama đã cản trở đề cử của Thẩm phán Tối cao Pháp viện Samuel Alito bằng thủ tục này.

Tuy nhiên, khi Đảng Dân Chủ ở thế đa số, thì một Obama không hài lòng đã tuyên bố thủ tục tranh luận không giới hạn là phân biệt chủng tộc, kẻ cản đường các luật  Jim-Crow.

Ủy ban 06/01 có thể ban hành một vài tuyên bố chung rằng các ứng cử viên bị đánh bại không nên đặt câu hỏi về tính liêm chính của một cuộc bầu cử, chứ chưa nói đến việc kêu gọi loại bỏ nó không?

Rõ ràng là không. Năm 2016, bà Hillary Clinton bị đánh bại đã tuyên bố người chiến thắng, ông Trump, là không hợp pháp — điều này là từ kiến ​​trúc sư của toàn bộ trò lừa bịp về vụ thông đồng với Nga.

Sau đó, bà Clinton đã vượt qua cả luận điệu có tính khích động của chính mình bằng cách đề xuất ông Joe Biden không chấp nhận cuộc kiểm phiếu năm 2020 nếu ông ấy thua.

Cựu Tổng thống Jimmy Carter đồng ý rằng bà Hillary Clinton đã thắng cuộc bầu cử năm 2016 và do đó ông Trump là bất hợp pháp.

Các diễn viên Hollywood xuất hiện trong các đoạn phim quảng cáo, theo phong cách nổi dậy, thúc giục các đại cử tri Đảng Cộng Hòa từ bỏ bổn phận hiến định của mình và thay vào đó bầu cho bà Clinton.

Về vấn đề chủng tộc, Cánh tả là thiếu trí tuệ nhất.

Trong các phiên điều trần xác nhận gần đây của ứng cử viên người Mỹ gốc Phi vào Tối cao Pháp viện, bà Ketanji Brown Jackson, phe Cánh tả đã cáo buộc rằng những người chất vấn khó tính là những người phân biệt chủng tộc và phân biệt giới tính vì đã “bắt nạt” bà Jackson.

Tuy nhiên, so với các cuộc ám sát danh tiếng những người được đề cử phía bảo tồn truyền thống trước đó thì bà ấy đã được đối xử một cách dễ dãi. Ông Brett Kavanaugh bị bôi nhọ là kẻ hiếp dâm tuổi vị thành niên và là mục tiêu nhắm đến của người nổi tiếng trong truyền thông Đảng Dân Chủ, cựu luật sư Michael Avenatti, hiện là một người phạm tội đại hình bị bỏ tù.

Hiện tại, đám đông ồn ào gồm những phụ nữ trẻ da trắng, giàu có đã đang vây quanh nhà của Thẩm phán người Mỹ gốc Phi Clarence Thomas — chỉ một trong năm thẩm phán của pháp viện đã bỏ phiếu để các tiểu bang quyết định tình trạng của việc phá thai.

Ông Thomas đã không thảo ý kiến ​​đa số lật ngược vụ Roe kiện Wade, nhưng sau đó một lần nữa, những người cánh tả lại chằm chằm vào những người da màu không đánh giá cao vẻ ta đây của họ.

Trong tâm trí của phe cánh tả, cuộc bạo loạn như trò hề ở Capitol ngày 06/01 là một “cuộc nổi dậy”.

Tuy nhiên, cuộc bạo loạn ngày 31/05/2020 lớn hơn nhiều nhằm cố gắng xông vào khuôn viên Tòa Bạch Ốc và đã khiến tổng thống phải vào hầm trú ẩn là loại bạo lực quần chúng mà “sẽ không dừng lại” theo như lời của Phó Tổng thống đương nhiệm Kamala Harris.

Phe cánh tả nhấn mạnh rằng vụ tấn công của đám đông ủng hộ phá thai gần đây vào thượng viện tiểu bang Arizona rõ ràng là một tiếng kêu gọi từ đáy lòng.

Cánh tả sẽ làm gì nếu sau bầu cử giữa kỳ năm 2022 một Quốc hội do Đảng Cộng Hòa chiếm đa số mô phỏng lại cơn thịnh nộ trẻ con của họ?

Hãy tưởng tượng tân Chủ tịch Hạ viện Kevin McCarthy (Cộng Hòa-California) xé bỏ bài phát biểu Thông điệp Liên bang của Tổng thống Joe Biden trên sóng truyền hình trực tiếp.

Còn việc Hạ viện đàn hặc ông Biden hai lần, ngay cả khi ông ấy là một công dân bình thường vào năm 2025 thì sao?

Hình dung một cuộc điều tra kéo dài 22 tháng, tốn 40 triệu USD đối với toàn bộ tổ chức gia đình tham nhũng, có mục đích trao đổi của ông Biden?

Nếu ông McCarthy loại các dân biểu quốc hội phe cánh tả khỏi các ủy ban đặc biệt chủ chốt thì sao?

Và nếu những người bảo tồn truyền thống xuất hiện la hét trước cổng của một trong ba dinh thự của ông Obama thì thế nào?

Kỳ quặc làm sao khi những người cánh tả đang phá hủy chính những phong tục và truyền thống mà sự tổn hại của việc đó sẽ quay trở lại ám ảnh họ khi Đảng Dân Chủ mất Quốc hội vào tháng 11 tới.

Những cơn thịnh nộ trẻ con sẽ không chiếm được cảm tình của công chúng. Những cơn thịnh nộ tầm thường không ngừng nghỉ này đã khiến hầu hết người Mỹ cảm thấy mệt mỏi với những kẻ đạo đức giả tự cao tự đại hay than vãn.

Quan điểm được trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Victor Davis Hanson là một nhà bình luận có tư tưởng bảo tồn truyền thống, người nghiên cứu văn học kinh điển, và nhà sử học quân sự. Ông là một giáo sư danh dự về các về tác phẩm kinh điển tại Đại học Tiểu bang California, một thành viên cao cấp về tác phẩm kinh điển và lịch sử quân sự tại Đại học Stanford, một thành viên của Cao đẳng Hillsdale, và là thành viên ưu tú của Center for American Greatness. Ông Hanson đã viết 16 cuốn sách, trong đó có “The Western Way of War” (“Chiến Tranh Kiểu Phương Tây”), “Fields Without Dreams” (“Những Cánh Đồng Không Có Ước Mơ”) và “The Case for Trump” (“Tranh Luận cho Ông Trump”).

Cẩm An biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn

Xem thêm: