Thật dễ dàng cảm thấy chán nản và nặng nề trong vai trò làm nội trợ. Nhưng thay vì để cho bản thân rơi vào cái bẫy đó, tôi có thể xem thời khắc này là những món quà nhỏ không hoàn hảo cho riêng mình.

Tôi lại tiếp tục một ngày bận rộn với chuyện rửa chén, nhặt tất bẩn trên sàn, lau chùi những vết keo khô trên bàn bếp, và hút những mảnh vụn vương vãi khắp nhà.

Có những ngày tưởng chừng như công việc nhà và chăm sóc ba đứa con của tôi không bao giờ kết thúc. Mỗi khi bước vào từng căn phòng, là tôi có ngay một đống lộn xộn cần phải thu dọn.

Những suy nghĩ như “tại sao mấy đứa con của mình cứ để đồ chơi của chúng ngay giữa sàn bếp?” hoặc “tại sao chúng không thể ăn món ăn vặt như một người bình thường thay vì cứ rải vụn bánh khắp nơi?” liên tục xuất hiện.

Gần đây tôi đã nhận ra rằng dù có làm bao nhiêu công việc nội trợ và lau dọn đi nữa, thì trẻ con vẫn cứ là trẻ con. Cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục với đống vung vãi, lộn xộn, vụn bánh, giặt giũ, và lau sạch.

Vậy nên tôi tự hỏi chính mình, làm thế nào để tôi có thể tìm thấy niềm vui trong hàng chục năm dài làm nội trợ khi đối diện với những yêu cầu được đặt ra cho tôi với tư cách là một người mẹ?

Tôi tin rằng có một cách để tôi xem những công việc nội trợ này không chỉ là những công việc buồn tẻ và mệt mỏi. Nếu tôi có thể nhìn thấy những điều tốt đẹp bên trong những điều rất đỗi tầm thường này, thì tôi có thể nhìn lại quá trình của những công việc nhà vô tận kia và xem đây là công sức cần có để nuôi dạy con cái và một gia đình ấm cúng. 

Tôi có thể lựa chọn để nhìn xa hơn mớ bòng bong đang xảy ra bây giờ, và nhận biết niềm vui đến từ cách mà tôi đang dành thời gian và năng lượng của mình.

Nhưng tôi cũng muốn cảm nhận những khoảnh khắc đẹp đẽ mà chỉ có trẻ thơ mới có thể đem đến trong ngày tháng làm cha mẹ. Tôi muốn càng thêm yêu ngôi nhà của mình mặc dù trên thực tế nó thật náo nhiệt, lộn xộn, ồn ào, và đầy mảnh vụn rơi vãi. Nó có thể không xinh đẹp vào lúc này, những khi lui một bước và nhìn lại, tôi có thể thấy điều gì đó thật xinh đẹp đang diễn ra.

Nhìn ra vẻ đẹp từ những điều bình thường

Rửa chén: Là sản phẩm phụ của cơ hội cả gia đình quây quần cùng nhau vài lần mỗi ngày và chia sẻ bữa ăn ngon.

Quần áo bẩn: Trẻ con thường thích ở bên ngoài, đào bới đất, và nhảy trên những vũng nước bẩn, xem đó là cách chúng đang đắm mình trong cuộc phiêu lưu của cuộc đời.

Hút rác sàn nhà: Những vụn bánh snack, mẩu lá cây, và mảnh giấy gói bút chì màu là dấu hiệu cho thấy sự sống bên trong những bức tường của chúng ta, giúp khuyến khích sự sáng tạo và vui chơi.

Dấu vân tay trên cửa sổ: Hàng tá vết ố và dấu vân tay trên các cửa sổ nhắc nhở tôi rằng tôi đang có 3 nhóc tì với những ngón tay và cơ thể nhỏ bé đang chạy tung tăng khắp nhà.

Thu dọn những “tai  nạn” nhỏ: Việc học hỏi đang xảy ra và những lỗi lầm đó là một cách bổ ích để học được kỹ năng mới. Thể hiện sự bao dung khi những “tai nạn [ướt quần]” xảy ra và xem đó như một cơ hội để trẻ học được rằng ai rồi cũng sẽ có đôi lúc thất bại.

Đổ nước trên quầy bếp và sàn nhà: Đổ nước là một cột mốc mới của sự thành công, nơi mà sự độc lập dần xuất hiện. Khi những đứa trẻ lớn lên và trở nên ngày càng độc lập hơn, chúng nhất định sẽ tạo ra nhiều thứ lộn xộn hơn trong quá trình học hỏi này.

Giặt quần áo nhiều lần: Bọn trẻ thường bận rộn, hoạt náo, và tò mò với cuộc sống. Và việc thay đổi quần áo nhiều lần trong ngày cho thấy rằng chúng có tính cách và quan điểm của riêng.

Sửa lại những đệm ghế và gối bị ném lung tung: Nguồn năng lượng vô tận phát ra từ những cơ thể nhỏ bé này là điều đáng ngưỡng mộ. Niềm vui đơn giản khi nhảy khỏi băng ghế dài lên chồng gối đệm là cách mà chúng sử dụng sự sáng tạo của mình để học hỏi.

Liên tục châm thêm thức ăn vào tủ thức ăn và tủ lạnh: Là một dấu hiệu bọn trẻ có sức khỏe tốt và ăn uống đầy đủ; chúng đang lớn lên và không bao giờ ngừng “ăn ngon miệng” để bù đắp cho năng lượng mà chúng sử dụng mỗi ngày.

Nhặt đồ chơi: Bọn trẻ thường vui chơi suốt ngày, và dùng trí tưởng tượng của chúng để học hỏi và phát triển, và sự ngây thơ của trẻ thơ sẽ dần biến mất trong quá trình trưởng thành thành thanh thiếu niên và người lớn.

Trong khi những công việc này có vẻ làm nản lòng và dường như không hồi kết, tôi buộc phải tìm cách thay đổi quan điểm của mình và trở thành người mẹ có thể vui vẻ chấp nhận vai trò khó khăn với một trái tim thấu hiểu. Tôi muốn sống một cuộc sống thực tại (bừa bộn và cả các thứ khác) với những người tôi yêu thương, và không để những công việc buồn tẻ điều khiển thái độ của tôi hay khiến tôi bực tức trong giai đoạn này của cuộc sống.

Nếu một ngày nào đó, anh Mike chồng tôi và tôi có một căn nhà trống rỗng, tôi chắc rằng chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì như tìm kiếm những mảnh ngũ cốc rơi vãi để hút và tìm bên dưới sofa để kiếm những mảnh puzzle bị mất. Tôi không muốn giai đoạn làm cha mẹ này trôi qua, tôi muốn thực sự biết ơn với những cơ hội được nuôi dạy các con của mình và xem việc nhà mỗi ngày như lời nhắc nhở về  cuộc sống đời thường nhưng rất đỗi đẹp đẽ.

Tác giả Molie (và chồng của cô, Mike) có blog tại This Evergreen Home; nơi đây họ chia sẻ trải nghiệm của bản thân về cuộc sống đơn giản, có chủ đích, có liên quan trong thế giới hiện đại này. Bạn có thể theo dõi bằng cách ghi tên nhận bản tin 2 lần một tuần của họ.

Kiên Tín biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times 

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn

Xem thêm: