Ảnh hưởng chính trị toàn cầu của Bắc Kinh đang tăng lên tương ứng với sự gia tăng của cải.

Một báo cáo mới của McKinsey cho thấy sự giàu có của Trung Quốc đã vượt qua sự giàu có của Mỹ trong 20 năm qua. Wall Street đang quá bận rộn với việc đón nhận sự giàu có của Bắc Kinh mà không quan tâm nhiều đến hậu quả suy giảm an ninh quốc gia của chúng ta.

Theo một nghiên cứu mới đây, Trung Quốc đã vượt Mỹ về giá trị tài sản ròng. Nghiên cứu của McKinsey & Co. cho thấy rằng Trung Quốc đã vượt qua Hoa Kỳ trong hai thập kỷ qua. Từ 7 ngàn tỷ USD vào năm 2000, một năm trước khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, khối tài sản của Trung Quốc đã tăng theo cấp số nhân lên 120 ngàn tỷ USD vào năm 2020.

Phần lớn sự gia tăng tài sản tương đối này là do giá địa ốc ở Trung Quốc ngày càng tăng so với Hoa Kỳ, nơi tài sản chỉ tăng lên 90 ngàn tỷ USD. Do đó, doanh thu của chính phủ Trung Quốc cũng tăng lên, với việc Bắc Kinh đưa số tiền ngày càng tăng theo cấp số nhân vào quân đội của mình. Quân đội Trung Quốc hiện nay quá lớn nên Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) được khuyến khích thực hiện các mối đe dọa quân sự thường xuyên hoặc tham gia vào các cuộc xâm lược quân sự chống lại các đồng minh của Hoa Kỳ.

Nghiên cứu mới này, đại diện cho các quốc gia chiếm hơn 60% thu nhập thế giới, cũng cho thấy rằng mặc dù sự giàu có toàn cầu tăng gấp ba lần trong thời kỳ này, nhưng sự gia tăng này lại tập trung nhiều hơn vào tay ít người hơn. Hơn 2/3 tài sản ở cả Trung Quốc và Hoa Kỳ do 10% gia tộc giàu nhất nắm giữ. Theo McKinsey, thị phần của những người này đang tăng lên.

Chênh lệch giàu nghèo quá lớn dẫn đến việc đẩy những cá nhân có giá trị tài sản ròng cực cao (UHNWI) đến tình trạng đôi khi có thể vượt trên pháp luật, đặc biệt là ở những nơi pháp quyền còn yếu như Trung Quốc và các tài sản của nước này.

Hôm 15/11, Bloomberg đưa tin rằng ông Jamie Dimon, Giám đốc điều hành của JPMorgan Chase & Co., đã được miễn trừ các biện pháp phong tỏa COVID-19 nghiêm ngặt ở Hồng Kông, ngay cả khi thành phố đang tăng cường phong tỏa đối với phần còn lại của những gì cần được thừa nhận là công dân và khách du lịch hạng hai và hạng ba.

Cẩn thận với sự tham lam của Wall Street khi sự giàu có của Trung Quốc vượt qua Mỹ
Người ta nhìn thấy một phụ nữ rời trụ sở JP Morgan Chase & Company ở New York, hôm 14/08/2013. JPMorgan chỉ là một trong những ngân hàng Wall Street  thuê người thân của các quan chức ĐCSTQ để làm ăn ở Trung Quốc. (Ảnh:  Emmanual Dunand/AFP/Getty)

Theo Bloomberg, “Thành phố này đã chấm dứt miễn trừ cách ly trong tháng này đối với hầu hết các nhóm, bao gồm các chủ ngân hàng cao cấp, giám đốc công ty niêm yết và nhân viên lãnh sự quán trong nỗ lực mở cửa du lịch đến Trung Quốc đại lục.” Nhưng đối với ông Dimon thì không.

Du khách đến Hồng Kông thường phải trải qua thời gian cách ly tới ba tuần khi đến thăm thành phố, điều này buộc gần 50% các nhà quản lý tài sản và các ngân hàng quốc tế lớn phải cân nhắc việc di chuyển nhân viên và chức năng khỏi thành phố.

JPMorgan là một bài học kinh nghiệm về doanh thu ngày càng tăng mà Wall Street tích lũy từ Trung Quốc. Theo Bloomberg, doanh thu của JPMorgan ở Á Châu đã tăng hơn 50% kể từ năm 2016, với 90% tăng trưởng do “Trung Quốc mở rộng.”

Từ năm 2000 đến năm 2020, Trung Quốc chiếm gần một phần ba mức tăng giá trị ròng toàn cầu, tăng 113 ngàn tỷ USD so với mức tăng 50 ngàn tỷ USD của Hoa Kỳ. Đức và Pháp mỗi nước tăng 14 ngàn tỷ USD. Anh, Canada và Úc tăng 7 ngàn tỷ USD mỗi nước. Nhật Bản và Mexico tăng 3 ngàn tỷ USD mỗi nước và Thụy Điển tăng 2 ngàn tỷ USD.

Theo McKinsey, tổng giá trị ròng toàn cầu đã tăng lên 514 ngàn tỷ USD từ 156 ngàn tỷ USD trong giai đoạn 2000 đến 2020. 68% của tài sản này là địa ốc. Theo nghiên cứu, giá địa ốc đang tăng vọt và giá tài sản cao hơn gần 50% so với so với thu nhập trong trung bình dài hạn.

Theo báo cáo của Bloomberg về nghiên cứu hôm 15/11, “Điều đó đặt ra câu hỏi về tính bền vững của sự bùng nổ tài sản.” Bloomberg lưu ý rằng sự gia tăng lớn của giá địa ốc có thể khiến nhà ở quá đắt và gia tăng rủi ro về một cuộc khủng hoảng tài chính khác, chẳng hạn như cuộc khủng hoảng trong năm 2008 khi bong bóng nhà ở Hoa Kỳ vỡ.

Theo Bloomberg, “Trung Quốc có thể gặp rắc rối tương tự vì nợ của các nhà phát triển địa ốc như China Evergrande Group.”

Theo báo cáo của McKinsey, ngoài 35% của cải toàn cầu là đất đai và 33% là các tòa nhà, 11% được nắm giữ trong cơ sở hạ tầng, 8% hàng tồn kho, 8% khác về tài sản và thiết bị vô hình, và 6% về máy móc và thiết bị.

McKinsey lập luận rằng sự giàu có của thế giới nên được chuyển từ tài sản sang đầu tư hiệu quả hơn để có thể mở rộng GDP toàn cầu, những cảnh báo về sự sụt giảm giá tài sản có thể xóa bỏ tới một phần ba tài sản của thế giới.

Báo cáo này quan trọng vì ít nhất hai lý do: thứ nhất, sự giàu có toàn cầu đang tập trung; và thứ hai, nó đang tập trung ở Trung Quốc. Tình huống này, cùng với ảnh hưởng chính trị to lớn của Wall Street ở Hoa Thịnh Đốn, đã định hướng lại Wall Street,  từ sự tập trung trước đây của Wall Street vào Hoa Kỳ và Âu Châu, sang Bắc Kinh, Thượng Hải và Hồng Kông — được coi là những thị trường tăng trưởng cao nhất về các nhà quản lý tài sản tổ chức và tài sản toàn cầu.

Bởi vì ĐCSTQ đã tự buộc mình vào vai trò gác cổng đối với các thị trường của Trung Quốc, và thúc đẩy chúng cho các mục đích của mình theo những cách khác, ảnh hưởng toàn cầu của Bắc Kinh tăng lên tương ứng với sự giàu có ngày càng lớn của Trung Quốc.

Trong chuyến thăm của ông Dimon đến Hồng Kông, trùng với hội nghị thượng đỉnh của Tổng thống Joe Biden với lãnh đạo ĐCSTQ Tập Cận Bình, giám đốc điều hành ngân hàng cho biết ông “không bị chao đảo bởi những luồng gió địa chính trị.”

Ông Dimon dường như thậm chí còn không đề cập đến nhân quyền của Trung Quốc và nạn diệt chủng đang diễn ra của họ, hay tình hình an ninh quốc gia đang xuống cấp của Mỹ. Không có vấn đề nào trong số đó là quan trọng đối với Wall Street, so với việc tập trung vào việc tăng lợi nhuận.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Anders Corr có bằng cử nhân/thạc sĩ khoa học chính trị tại Đại học Yale (2001) và tiến sĩ về chính phủ tại Đại học Harvard (2008). Ông là người đứng đầu Corr Analytics Inc., nhà xuất bản của Tạp chí Rủi ro Chính trị, và đã thực hiện các nghiên cứu sâu rộng ở Bắc Mỹ, Âu Châu và Á Châu. Ông là tác giả của cuốn sách sắp ra mắt vào năm 2021 có nhan đề “The Concentration of Power” (“Tập Trung Quyền Lực”) và “No Trespassing” (“Không Xâm Phạm”), đồng thời đã biên tập cuốn sách “Great Powers, Grand Strategies” (“Những Quyền Lực Lớn, Những Chiến Lược Lớn”).

Chánh Tín biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn