Bằng chứng mới xuất hiện đã cho thấy chính quyền Trung Quốc đang tiếp tục thực hiện tội ác thu hoạch nội tạng cưỡng bức, ông Ethan Gutmann, nghiên cứu viên về Trung Quốc tại Quỹ Tưởng niệm Nạn nhân Chủ nghĩa Cộng sản, nói với Hội nghị Thượng đỉnh Tự do Tôn giáo Quốc tế 2022 tại Hoa Thịnh Đốn từ ngày 28-30/06.

Ông Gutmann đã báo cáo phát hiện mới nhất của mình: một khu phức hợp có một bệnh viện nằm giữa một trại lao động chứa 33,000 người ở Tân Cương — khu tự trị phía tây bắc Trung Quốc — vùng đã phải chịu lệnh cấm nhập cảng từ Hoa Kỳ vì nạn lao động cưỡng bức kể từ cuối tháng trước.

“Cách đó chưa đầy một cây số, quý vị có một trại lao động khác với 16,000 người và một lò hỏa táng,” ông Gutmann nói với chương trình “China Insider” (“Nội tình Trung Quốc”) của EpochTV.

Ông nói thêm, “Cách đó hai mươi phút lái xe, quý vị có một phi trường với một làn đường màu xanh lá cây, đó là làn đường nhanh dành cho nội tạng người, chỉ dành cho mục đích xuất cảng ra khỏi Tân Cương.”

Chuyên gia: Bằng chứng cho thấy Trung Quốc tăng cường thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ người Duy Ngô Nhĩ
Biển báo tại phi trường Tân Cương cho thấy lối đi dành cho những hành khách đặc biệt và các ca ghép tạng người. Nhân chứng thu hoạch nội tạng Enver Tohti nói với một cuộc điều tra rằng một biển báo như vậy ở phi trường Tân Cương là dấu hiệu cho thấy khối lượng các ca cấy ghép nội tạng đang diễn ra ở Tân Cương, Trung Quốc. (Ảnh: Ông Enver Tohti)

Theo chuyên gia này, các cơ quan nội tạng đã được chuyển đến một bệnh viện gần Thượng Hải.

“Sau khi trại này được xây dựng, số ca ghép thận tại bệnh viện đó đã tăng 100%, trong khi số ca ghép gan tăng 200%,” ông Gutmann nói.

Theo ước tính của các nhà nghiên cứu, chính quyền Trung Quốc đã giam giữ hơn một triệu người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc thiểu số khác trong các trại giam giữ ở vùng viễn tây Tân Cương, nơi họ bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tra tấn, cưỡng hiếp, cưỡng bức lao động, và tuyên truyền chính trị. Chính phủ Hoa Kỳ và các nền dân chủ phương Tây khác đã gán nhãn các hành động của Bắc Kinh là một tội ác diệt chủng.

Theo ước tính của ông Gutmann, có 25,000 đến 50,000 người Duy Ngô Nhĩ bị sát hại để lấy nội tạng mỗi năm — con số này phần nào giống với con số ước tính dành cho các học viên Pháp Luân Công.

Là tác giả của cuốn “Đại Thảm Sát”, ông Gutmann nhớ lại lời kể của một nhân chứng mô tả cách lò hỏa táng bốc mùi xương người bị thiêu khi lái xe qua hàng ngày.

Từ các học viên Pháp Luân Công đến người Duy Ngô Nhĩ

Theo ông Gutmann, sau khi phát triển theo cấp số nhân, thì cấy ghép nội tạng đã trở thành một ngành công nghiệp nhờ vào việc lạm dụng các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc.

Khi nguồn nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ dường như cạn kiệt trong giai đoạn 2013-2014, chính quyền đã khởi xướng một chiến dịch gõ cửa ở chín tỉnh. Công an đã ập vào nhà của các học viên Pháp Luân Công và rời đi với các mẫu xét nghiệm máu và DNA.

Ông Gutmann nói rằng hành động này là nhằm xét nghiệm đọ chéo cho sự kết hợp giữa các mô.

Ông nói: “Việc làm này đang chuẩn bị cho khả năng sử dụng những người này làm nguồn nội tạng.”

“Đó là cách hoạt động này mở rộng đến mọi tỉnh ở Trung Quốc. Đó là cách họ đi từ 10,000 ca cấy ghép mỗi năm, đến khoảng 60 đến 100,000 ca cấy ghép mỗi năm,” ông Gutmann nói về những ước tính của mình.

Sau đó, với việc trại tập trung này xuất hiện vào năm 2016, chính quyền Trung Quốc đã bắt đầu áp dụng các hình thức xét nghiệm tương tự đối với mọi người Duy Ngô Nhĩ từ 12 tuổi trở lên.

“Nhưng hoạt động này tập trung ở một khu vực hiện hữu duy nhất, điều này khiến phương Tây dễ dàng bỏ qua hơn nhiều,” ông Gutmann lưu ý.

Và với khoảng 1 đến 2 triệu người Duy Ngô Nhĩ trong các trại lao động, chính quyền cũng có trong tay một lượng lớn các loại mô sẵn có.

Bị nhà cầm quyền lừa gạt  

Mặc dù hoạt động tàn bạo này đang diễn ra tràn lan, nhưng cộng đồng y tế dường như vẫn bị những luận điệu của chính quyền Trung Quốc lừa dối.

Theo ông Gutmann, rất nhiều bác sĩ ở phương Tây đã muốn giúp Trung Quốc trong lĩnh vực này, tuyên bố rằng nhà cầm quyền đó đang cố gắng cải tổ và rằng, “Họ có thể đã làm một số việc khủng khiếp, hay nói cách khác là thu hoạch nội tạng, trong quá khứ, nhưng đó là trong quá khứ thôi. Và chúng ta hãy nhìn về tương lai.”

Tuy nhiên, theo ý kiến ​​của ông Gutmann, ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy điều ngược lại.

“Bất cứ ai đang tìm cách cải tổ hệ thống y tế của Trung Quốc, hoặc muốn làm bất cứ điều gì mang tính hợp tác, đều phải cắn rứt lương tâm với những bằng chứng mà tôi vừa đưa ra,” ông cho biết.

Ông nói, “Họ phải bắt đầu bằng cách giải thích về việc, ‘Bệnh viện cấy ghép đang làm gì ở một trại lao động nô lệ trong thời gian diễn ra dịch COVID?’”

“Nếu như các bác sĩ thông minh, lý trí, có đạo đức từ phương Tây thỏa hiệp với bất kỳ điều gì trong số này thì thật là điên rồ. Đó là một mối nguy hiểm nghiêm trọng đối với thế giới y khoa,” ông Gutmann nói.

Kể từ năm 2006, đã xuất hiện rất nhiều nghiên cứu, điều tra, và lời chứng về các hành vi lạm dụng cấy ghép nội tạng của chính quyền Trung Quốc.

Năm 2019, Tòa án Luận tội Trung Quốc (China Tribunal) có trụ sở tại London đã kết luận rằng nhà cầm quyền Trung Quốc, trong nhiều năm, đã sát hại các tù nhân lương tâm và lấy nội tạng của họ để cấy ghép trên một quy mô đáng kể — một thông lệ vẫn đang tiếp diễn. Tòa án kết luận rằng những hành động như vậy là tội ác phản nhân loại và các nạn nhân chính chính là các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ.

Mặc dù năm 2014 ĐCSTQ đã tuyên bố chấm dứt thông lệ sử dụng nội tạng của các tù nhân, nhưng kể từ thời điểm đó bằng chứng cho thấy Trung Quốc đang gia tăng hoạt động thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ người Duy Ngô Nhĩ, ông Gutmann nói.

Các nỗ lực ngăn chặn ở các cấp độ khác nhau

Ông Gutmann gợi ý về các nỗ lực cấp cơ sở để nâng cao nhận thức về hoạt động tàn bạo này trong cộng đồng y khoa.

Mọi người nên đặt vấn đề này ra cho bác sĩ của họ, nha sĩ của họ … và hỏi các bác sĩ liệu họ đã nghe về vấn đề này hay chưa. Họ cũng có thể hỏi, “Tại sao cộng đồng y khoa lại khoanh tay đứng nhìn điều này như vậy?”

Cựu đại sứ lưu động về Tự do Tôn giáo Quốc tế Sam Brownback cũng đã kêu gọi tất cả các nhóm trong xã hội dân sự thúc đẩy tìm kiếm câu trả lời. Ông cũng nói rằng, với thành tích nhân quyền tồi tệ của chính quyền Trung Quốc liên quan đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công và nạn diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ, Hoa Kỳ nên đưa vấn đề nhân quyền dưới sự cai trị của nhà cầm quyền Bắc Kinh trở thành một vấn đề chính trong chính sách ngoại giao.

Ông Brownback nói: “Vấn đề này cần phải được đặt ngang hàng với vấn đề quốc phòng, nó cần phải được đặt ngang hàng với nền kinh tế.”

Ông nói thêm: “Nếu với tư cách là một chính phủ, quý vị không làm như vậy, không đứng lên và bảo vệ tự do tôn giáo cho mọi người, ở mọi nơi, thì quý vị sẽ có sự xung đột giữa các nền văn minh và rất nhiều vụ bạo lực trên khắp thế giới.”

Cô Hannah Ng là một phóng viên đưa tin về Hoa Kỳ và Trung Quốc. Cô có bằng thạc sĩ về kinh tế học quốc tế và phát triển tại Đại học Khoa học Ứng dụng Kinh tế và Kỹ thuật Berlin.

Anh David Zhang là người dẫn chương trình China Insider trên EpochTV. Anh hiện đang làm việc tại New York và thủ đô Hoa Thịnh Đốn, đưa tin về Trung Quốc. Anh chuyên phỏng vấn chuyên gia và bình luận tin tức về các vấn đề Trung Quốc, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến mối bang giao Mỹ-Trung.

Hồng Ân và Minh Ngọc biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn