Quý vị sẽ làm gì nếu một ngày nào đó quý vị cần được cấy ghép nội tạng khẩn cấp mà ông Trời lại không cho?

Có một thực tế đáng lo ngại, cựu nghị sĩ Canada David Kilgour nói trong một hội thảo trên web hôm 28/07 do Nhóm Hành động chống Cộng sản (ACAT) tổ chức, rằng ngày nay, có các dịch vụ về nội tạng theo yêu cầu, nơi bệnh nhân có thể liên hệ với các nhà môi giới nội tạng để đăng ký ca ghép tạng của họ.

Một bệnh nhân nặng ở New York có thể sớm được đưa đến Thượng Hải. Trong một thời gian ngắn, một người hiến tặng có nhóm máu phù hợp được tìm thấy và bệnh nhân được thông báo rằng họ sẽ sớm nhận được cơ quan nội tạng quan trọng mới từ một “người hiến tặng tự nguyện.”

hoạt động thương mại nội tạng
Ông David Kilgour, cựu nghị sĩ và ngoại trưởng khu vực Á Châu-Thái Bình Dương, diễn thuyết trong cuộc họp báo trước thềm của phiên họp Hạ viện để tranh luận về dự luật chống buôn bán nội tạng, S-240, tại Đồi Quốc hội, Ottawa, vào ngày 20/11/2018. (Ảnh: Jonathan Ren/The Epoch Times)

Nhưng họ không hề hay biết, rất có thể nội tạng được lấy từ một tù nhân lương tâm – những người bị Trung Cộng coi thường tính mạng.

Cuộc đàn áp tù nhân lương tâm của Trung Cộng đang thúc đẩy cho hoạt động có quy mô công nghiệp của chế độ này với sự liên can của hàng trăm bệnh viện để cung cấp nội tạng bị cưỡng bức thu hoạch cho thị trường cấy ghép. Ông Kilgour nói rằng “thương mại lố bịch” này phải chấm dứt và nói rằng chính phủ Hoa Kỳ và tất cả các chính phủ có trách nhiệm khác phải hành động.

Ông Kilgour cho biết “Nếu chúng ta có các nền dân chủ khác cùng thể hiện cam kết nhiều hơn với các giá trị căn bản của chúng ta, thì hoạt động thương mại xấu xa đê tiện này … tôi tin rằng sẽ nhanh chóng kết thúc hơn.”

Ông đã đưa ra một số gợi ý, bao gồm cả cách các quốc gia có thể áp dụng các biện pháp trừng phạt theo luật Magnitsky đối với các quan chức Trung Cộng chịu trách nhiệm về việc mổ cướp nội tạng.

Ông Kilgour cho biết thêm rằng “Bất kỳ thỏa thuận nào với Trung Quốc về bất kỳ vấn đề nào cũng phải bao gồm một sự kiên quyết rằng thông lệ man rợ phải được dừng lại ngay lập tức, cùng với một cơ chế mà theo đó việc ngừng những hoạt động như vậy có thể được xác minh.”

Trong nhiều thập kỷ, Trung Cộng đã thu hoạch nội tạng từ các tù nhân bị hành quyết trước khi tuyên bố rằng thông lệ này sẽ được kết thúc vào tháng 01/2015. Giờ đây, Bắc Kinh tuyên bố rằng họ dựa vào hệ thống tự nguyện hiến tặng nội tạng của đất nước.

Tuy nhiên, một tòa án nhân dân có trụ sở tại London đã bác bỏ tuyên bố của Trung Cộng trong một báo cáo năm 2019. Tòa đã kết luận rằng thông lệ cưỡng bức mổ cướp nội tạng được nhà nước hậu thuẫn này đang diễn ra trên một “quy mô đáng kể” ở Trung Quốc, trong đó các học viên Pháp Luân Công là nguồn nội tạng chính.

Những học viên của môn Pháp Luân Công, một môn tu luyện tự thân bao gồm các bài giảng đạo đức và các bài tập thiền nhẹ nhàng, đã trở thành mục tiêu bức hại của Trung Cộng kể từ năm 1999. Kể từ đó, hàng triệu học viên Pháp Luân Công đã bị giam giữ trong các nhà tù, trại lao động, bệnh viện tâm thần, và các cơ sở giam giữ khác ở Trung Quốc.

Cô Jennifer Zeng – một học viên Pháp Luân Công, cũng là người dẫn chương trình trên YouTube và là cộng tác viên cho The Epoch Times – cũng đã trình bày tại hội thảo trên web. Cô ấy đã mô tả rằng cô ấy gần như là nạn nhân của nạn mổ cướp nội tạng của Trung Cộng trong khi cô ấy bị giam giữ trong một trại lao động vào đầu những năm 2000 vì niềm tin của mình.

Cô Zeng kể lại rằng cô và các học viên Pháp Luân Công khác đã phải kiểm tra sức khỏe nhiều lần, bao gồm cả chụp X-quang và xét nghiệm máu. Cô ấy nói rằng cô chưa bao giờ được thông báo về những kết quả kiểm tra này, và cô cũng đã nghi vấn về tất cả tiền bạc và công sức bỏ ra cho những xét nghiệm này vào thời điểm đó.

Chỉ sau năm 2006, năm mà các cáo buộc cưỡng bức mổ cướp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ lần đầu tiên xuất hiện, cô Zeng nói rằng cô ấy mới nhận ra rằng việc khám sức khỏe được thực hiện để xây dựng một cơ sở dữ liệu về nội tạng sống, và cô ấy đã “thoát chết trong gang tấc” khi thoát khỏi việc trở thành một nạn nhân của mổ cướp nội tạng.

Cô Zeng suy đoán rằng nội tạng của cô không được thu hoạch vì cô đã nói với các bác sĩ trong thời gian bị giam giữ rằng cô bị viêm gan C – khiến cô không đủ tiêu chuẩn để [trở thành] một người hiến tạng. Cô Zeng đã chạy trốn khỏi Trung Quốc vào năm 2001 để đến Úc và hiện cô sống ở Hoa Kỳ.

Người sáng lập ACAT, ông Chris Wright, cho biết tại hội thảo trên web rằng mọi người có thể thực hiện các hành động để “bảo đảm rằng Hoa Kỳ có khả năng chiến đấu và không đồng lõa với thông lệ cưỡng bức mổ cướp nội tạng vô cùng tàn ác này.”

Một trong những [hành động] đó là việc ký tên vào một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi Quốc hội Hoa Kỳ nhanh chóng thông qua đạo luật chống nạn cưỡng bức mổ cướp nội tạng và nạn buôn người. Hai dự luật này đã được giới thiệu hồi tháng 03/2021.

Nếu được thông qua, đạo luật sẽ cho phép chính phủ Hoa Kỳ từ chối hoặc thu hồi hộ chiếu đối với những người tham gia mua bán nội tạng bất hợp pháp. Ngoài ra, luật này cũng sẽ cấm Hoa Kỳ xuất cảng các thiết bị phẫu thuật cấy ghép nội tạng cho các tổ chức ngoại quốc dính líu tới tội ác này.

Ông Wright cho biết, “Họ đang tìm kiếm nhiều nhà đồng tài trợ hơn cho hai dự luật này ở Hạ viện và Thượng viện.” Dự luật Thượng viện (S.602) được giới thiệu bởi TNS Tom Cotton (Cộng Hòa-Arkansas) và TNS Chris Coons (Dân Chủ-Delaware), trong khi dự luật Hạ viện (H.R.1592) được giới thiệu bởi Dân biểu Chris Smith (Cộng Hòa-New Jersey) và bây giờ được đồng tài trợ bởi 17 thành viên Đảng Cộng Hòa và hai thành viên Đảng Dân Chủ.

Ông Wright nói thêm, “Vì vậy, hãy nói chuyện với dân biểu của quý vị về việc đồng tài trợ [cho hai dự luật này].”

Do Frank Fang thực hiện
Chánh Tín biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn