Những người Mỹ đang phải chịu đựng giá cả tăng và lạm phát tăng cao nhất trong 40 năm cần yêu cầu [được có] những kết quả mà cựu Tổng thống (TT) Ronald Reagan và cựu TT Donald Trump đã mang đến cho họ. Họ cần phải bác bỏ những thất bại về chính sách của các cựu TT Jimmy Carter và TT Joe Biden.

Sự khác biệt về kết quả kinh tế không phải là lý thuyết hay sự định vị hệ tư tưởng hay chính trị. Sự khác biệt về kết quả ghi chép chi tiêu hàng ngày hoàn toàn là những thực tế lịch sử.

Những người theo chủ nghĩa xã hội với chính phủ quy mô lớn (như tôi đã phác thảo trong cuốn sách mới của mình, “Đánh bại chủ nghĩa xã hội của chính phủ quy mô lớn”) hẳn là những người phủ nhận thực tế. Như ông Theodore’s White đã cảnh báo vào năm 1972, hệ tư tưởng tự do đã trở thành một loại thần học tự do. Các ý thức hệ có thể phát triển. Các học thuyết thần học phải tuân theo.

Ký giả chuyên mục của tờ Washington Post, bà Catherine Rampell gần đây đã cho chúng ta một ví dụ hoàn hảo về việc phủ nhận thực tế của cánh tả khi viết, “Đảng Cộng Hòa chê bai về ‘cuộc chiến chống nhiên liệu hóa thạch’ và chủ nghĩa xã hội của TT Biden. Không đảng nào có một kế hoạch nghiêm túc để đối phó với lạm phát nói chung hoặc với giá xăng nói riêng.”

Với lịch sử của chính phủ ông Reagan và ông Trump, thật khó tin rằng một người phụ trách chuyên mục của một tờ báo lớn lại có thể làm sai lệch thông tin về thế giới thực đến vậy.

Trước tiên, hãy xem xét các thực tế về lạm phát.

Khi cựu TT Carter tại vị, tỷ lệ lạm phát đã tăng ngoài tầm kiểm soát. Trên thực tế, tỷ lệ lạm phát đã tăng đến mức Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ Paul Volcker đã phải nâng lãi suất lên những mức cao. Các chính sách năng lượng hủy diệt của cựu TT Carter kết hợp với chính sách ngoại giao yếu kém đã dẫn đến lạm phát rất nhiều, lãi suất huy động vốn của Fed đạt mức cao nhất là 20% vào tháng 06/1981 (với lãi suất thương mại căn bản đạt 21.5%). Hãy so sánh các mức lãi suất này với lãi suất quỹ của Fed 1.75% và mức lãi suất căn bản 4.75% ngày nay.

Tất nhiên, sự khác biệt lớn về lãi suất là Chủ tịch Jerome Powell và Cục Dự trữ Liên bang đã chậm tăng lãi suất trong việc cố gắng làm chậm hoặc ngừng lạm phát. Bởi vì cựu TT Carter để mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát, tỷ lệ thất nghiệp đã tăng lên hơn 10% trong cuộc suy thoái 1980–1982.

Cựu TT Reagan đã ủng hộ các chính sách chống lạm phát của Chủ tịch Volcker nhưng kết hợp chúng với chính sách cắt giảm thuế và cải tổ quy định, nhằm tăng động lực tạo ra việc làm cho người Mỹ và kiếm tiền thặng dư bằng các hàng hóa và các dịch vụ mới.

Trên thực tế, cựu TT Reagan đã tán thành kinh tế học trọng cung của các ông Jack Kemp, Art Laffer, Jude Wanniski và Larry Kudlow. (Tôi là thành viên cấp dưới của nhóm những người đam mê cách mạng này, những người tin rằng quý vị có thể đánh bại lạm phát bằng cách thu hẹp nguồn cung tiền với nhiều hàng hóa và dịch vụ hơn.) Một thế hệ sau ông Kudlow đã đưa học thuyết này vào Tòa Bạch Ốc thời cựu TT Trump tạo hiệu quả sâu sắc.

Kết quả của chính sách trọng cung của cựu TT Reagan là lạm phát và thất nghiệp giảm mạnh. Hãy xem xét các sự kiện theo hồ sơ lịch sử. Dưới thời cựu TT Carter, lạm phát tăng vọt từ 6.3% năm 1977 lên mức cao nhất 12.4% vào năm 1980 (sau đó ông Reagan đánh bại ông Carter bằng tỷ lệ chênh lệch cử tri đoàn lớn nhất so với một Tổng thống đương nhiệm trong lịch sử hiện đại).

Với sự lãnh đạo của cựu TT Reagan, tỷ lệ lạm phát đã giảm xuống 10.4% vào năm 1981 và sau đó trung bình là 4.4% trong hai nhiệm kỳ còn lại của ông. Tỷ lệ thất nghiệp kéo theo tỷ lệ lạm phát giảm xuống, và đến năm 1988, tỷ lệ thất nghiệp chỉ bằng một nửa so với những gì cựu TT Reagan được thừa hưởng. Nền kinh tế tăng trưởng năm này qua năm khác và ông Reagan tái tranh cử vào năm 1984 với chủ đề “Buổi sáng ở Mỹ.”

Cựu TT Trump được thừa hưởng một nền kinh tế lành mạnh hơn từ cựu TT Obama so với những gì cựu TT Reagan thừa hưởng từ cựu TT Carter, nhưng cựu TT Trump đã nhanh chóng cải thiện thành tích của cựu TT Obama. Tỷ lệ lạm phát là 1.8% vào năm 2017, 2.1% vào năm 2018, 2.2% vào năm 2019 và 1.7% vào năm 2020.

Động lực độc lập về năng lượng của Mỹ làm vững chắc hơn các chính sách tăng trưởng hợp lý, ủng hộ tăng trưởng kinh tế, trọng cung, giúp tăng đáng kể sản lượng dầu và khí đốt của Mỹ — và đưa giá xăng xuống 2.11 USD/gallon vào tuần bầu cử năm 2020.

TT Biden đã xuất hiện và ngay lập tức từ bỏ tất cả các chính sách đã có hiệu quả. Chủ nghĩa xã hội của Chính phủ quy mô lớn là chống lại năng lượng, chống lại tiền tệ hiệu quả, chống lại kinh doanh nhỏ, chống lại đầu tư, và chống tạo việc làm. Những ngôn từ của phe Cánh tả nghe có vẻ hay, nhưng kết quả của các chính sách của họ thật tồi tệ.

Với lịch sử những năm của cựu TT Reagan và cựu TT Trump, Đảng Cộng Hòa có thể tự tin vận động vào mùa thu này rằng họ biết cách giảm chi phí xăng và nhiên liệu diesel, cách kiểm soát lạm phát, và cách khuyến khích những doanh nghiệp tạo việc làm trong cả quy mô đầu tư lớn và nhỏ , phát minh, và phát triển mạnh mẽ.

Xin lỗi bà Rampell, phiên bản lịch sử tưởng tượng của bà là sai. Lời hứa của bà rằng Đảng Cộng Hòa sẽ ngu ngốc và phá hoại như Đảng Dân Chủ chỉ đơn giản là không chính xác về mặt lịch sử. Một khóa học ngắn gọn về lịch sử kinh tế và chính trị trong 50 năm qua có thể giúp bà hiểu tại sao Đảng Dân Chủ thất bại về lạm phát và giá nhiên liệu và Đảng Cộng Hòa có thể tự tin vận động vào mùa thu này.

Từ Gingrich360.com

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Newt Gingrich, một thành viên Đảng Cộng Hòa, từng là Chủ tịch Hạ viện từ năm 1995 đến năm 1999 và đã ra tranh cử với tư cách là ứng cử viên tổng thống vào năm 2012.

Nhật Thăng biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn

Xem thêm: