Cung Hiếu Củng, con trai của học giả nổi tiếng thời Thanh Cung Tự Trân rất có tài năng trong lĩnh vực văn học và sử học. Nhưng anh ta cậy tài mà ngạo mạn, thường chửi rủa người khác, có khi còn dùng con mắt trắng nhìn người. Người đời sợ dung mạo của anh, xem là quái vật, mỗi lần nhìn thấy anh ta, liền đi đường vòng. Cung Hiếu Củng có dung mạo đúng thực khiến người khác sợ hãi. Nói đến lai lịch của anh ta có chút kỳ lạ, truyền thuyết dân gian cho rằng anh ta là Độc Long giáng thế. Ngày xưa Độc long từng làm xằng làm bậy, nó vì sao trở thành hộ pháp trong chùa, lại có được cơ hội giáng thế làm người?

Căn cứ ghi chép trong Thanh bại loại sao, truyền thuyết dân gian nói, trước khi chùa Tam Tháp ở Gia Hưng chưa được tu sửa, vùng kia có một đầm nước rộng lớn, diện tích rộng hơn trăm mẫu. Trong đầm có một con rồng, hằng năm gây sóng gió, rất nhiều người bởi vậy bị chết đuối.

Có một năm, một vị cao tăng đi qua nơi đây, thiết đàn tụng kinh ba ngày, đầm nước khôi phục sự bình lặng. Đêm hôm ấy, một con rồng tiến vào trong mộng tăng nhân, nói: “Đại sư, ông sao phải khổ sở bức bách ta?” Tăng nhân trả lời: “Bởi vì ngươi hại quá nhiều người, ta nên vì dân mà trừ hại.”

Con rồng kia liên tục cầu khẩn, tăng nhân sinh lòng thương xót, cũng cố ý thả nó một con đường sống, thế là nói với nó: “Nếu như ngươi có thể làm đầm nước lập tức khô cạn, ta có thể dựng một tự viện ở phía trên, dẫn dắt ngươi quy y Phật pháp”. Con rồng kia gật đầu đáp ứng, lập tức rời đi.

Ngày thứ hai, đột nhiên nổi lên một trận gió lớn, nhưng cát bụi che kín tầm mắt, đầm nước có chiều rộng chừng trên trăm mẫu quả nhiên khô cạn. Tăng nhân nói lời giữ lời, thế là quyên tiền khắp nơi, trên mặt đất khô cạn xây dựng một tự viện. Trong cửa chùa ngược lại có một tôn tượng hộ pháp Vi Đà, vẻ bề ngoài dữ tợn đáng sợ, chính là hình dáng tướng mạo con rồng kia.

Về sau, Cung Tự Trân đến tuổi trung niên mà chưa có con, phu nhân Hà thị đến chùa Tam Tháp cầu tự. Bà vừa bước vào cửa chùa, ngẩng đầu một cái đã nhìn thấy tượng hộ pháp dữ tợn, tựa như nhìn thẳng về hướng nàng, Hà thị sinh lòng sợ hãi, lập tức ngã trên mặt đất, không dám đi vào. Kỳ lạ là, lần này sau khi đi tự viện về Hà thị liền mang thai.

Lúc bà phải sinh nở, đúng lúc Cung Tự Trân ở bên ngoài, còn đang ở Dương Châu. Một đêm kia, ông ta có một giấc mộng. Trong mộng nhìn thấy một nam tử đầu rồng thân người, đẩy cửa đi vào trong gian phòng, nhưng khi ông đứng dậy cầm đuốc soi xét, lại không thấy bất cứ một thứ gì.

Vài ngày sau, Cung Tự Trân nhận được một phong thư nhà, biết được phu nhân sinh hạ một đứa con trai. Đức trẻ sau khi sinh, trên mặt che một lớp da, bóc lớp da kia, mới nhìn được diện mạo đứa trẻ. Cung Tự Trân còn biết được, âm thanh khóc nỉ non của con trai phi thường nghiêm túc hùng lệ.

Sau khi đứa trẻ sinh ra được vài ngày, có một tăng nhân lớn tuổi gõ cửa hỏi thăm, cho ông ấy tiền và đồ ăn ông ấy đều không cần, chỉ biểu thị muốn nhìn tiểu công tử mới sinh một chút. Người nhà họ Cung không đồng ý. Tăng nhân nói: “Ôm công tử mới sinh ra đây, ta có mấy câu muốn nói với nó. Nếu không, ta trộm hắn đi, giống như chuyện Nhiếp Ẩn Nương xưa vậy”.

Nhiếp Ẩn Nương là Bùi Hình, hiệp nữ thời Đại Đường trong Bùi hình truyền kỳ, theo truyền kỳ ghi chép, con gái Nhiếp Phong là Nhiếp Ẩn Nương lúc mười tuổi bị một ni cô cướp đi. Ni cô dạy nàng khinh công, kiếm thuật và võ nghệ. Ẩn Nương sau khi học thành, lại được đưa trở về.

Lão bộc nhà họ Cung nghe lão tăng muốn trộm đứa trẻ, thế là bẩm báo phu nhân Hà thị, nói là có một tăng nhân muốn gặp công tử, cũng không có ác ý. Sau khi được chủ mẫu đồng ý, người hầu ôm tiểu công tử ra. Tăng nhân sau khi nhìn thấy tiểu công tử, nói thì thầm với nó: “Sinh không đúng lúc, ra đời ở nơi không nên đến, đáng thương đáng thương. Ngày sau thận trọng, chớ du lãm đến chùa Tam Tháp”. Dứt lời, lão tăng liền rời đi.

Đứa trẻ này chính là Cung Hiếu Củng. Hiếu Củng là Độc long chuyển thế, bạn tốt của anh ta là Vương Thao biên soạn Tùng tân tỏa thoại cũng ghi chép chuyện này.

Cung gia là thế gia vọng tộc ở vùng đó, gia môn cường thịnh. Trong nhà cất giữ sách quý cực kỳ phong phú, đứng đầu ở Giang Chiết. Có Tứ khố toàn thư, không thâu nhận thư tịch ghi chép lại, hoặc cổ bản mà các sĩ đại phu đều chưa từng thấy qua, Cung Hiếu Củng thuở nhỏ liền chìm đắm trong kho tàng thư phong phú. Mỗi đọc được việc kì bí, sẽ để Nhiên Đăng sao chép lại, làm thành một quyển sách khác. Cho nên học vấn của Cung Hiếu Củng rất sâu rộng, học không cần nhìn lén, sự uyên bác có đủ trong người, là tài tử một thời.

Cung Hiếu Củng theo cha anh ta là Cung Tự Trân đi lại khắp nơi, ở kinh sư lâu nhất. Anh ta biết được ngôn ngữ người Mãn, văn tự Mông Cổ, mỗi ngày chơi trò chiến chinh giương cung bắn tên, phóng ngựa rong ruổi với người sắc mục, giống như một người Hồ.

Nói đến tính cách của Cung Hiếu Củng, mặc dù học rộng biết nhiều, nhưng kiệm lời ít nói, bản tính lạnh lùng. Anh ta không thích con đường làm quan, yêu thích du ngoạn, phí tổn đưa cho ca kỹ, nghệ nhân, động một tí chính là mấy trăm lượng vàng.

Cả đời anh ta đường làm quan không tốt. Bởi vì sự biến năm Canh Thân, thuyền nước Anh xâm nhập Thiên Tân, Cung Hiếu Củng làm sứ thần phiên dịch cho nước Anh, đã từng lui tới với nhau. Trọng chuyện hỏa thiêu vườn Viên Minh, bị đồn đại vu hãm tư thông với người phương tây, cho nên mang tiếng xấu trăm năm.

Độc long ngày xưa làm xằng làm bậy, được lão tăng hóa độ, thành hộ pháp trong chùa, lại may mắn có được cơ duyên thu hoạch được thân người, giáng thế làm người. Độc long chuyển sinh làm tài tử, đi một lượt trên cõi trần thế, sau khi thấy khắp hồng trần là giả tạm, không biết cuối cùng có thể thấy rõ kiến tính, liễu ngộ điều chân hay không?

(Dựa theo quyển 5 Tùng tân tỏa thoại, quyển 85 Thanh bại loại sao)

Văn/ Tống Bảo Lam thực hiện
Toan Đinh biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ Epoch Times Hoa ngữ.

Xem thêm:

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn