Ông Elon Musk, một người đàn ông mà tôi đã bình luận ở đâu đó, là một tâm hồn dễ mến. Mặc dù hiện tại ông ấy có nhiều tiền hơn ông Bill Gates và ông Warren Buffet cộng lại, nhưng ông ấy có vẻ như là kiểu người mà quý vị có thể uống một cốc bia cùng. Ông ấy là một người bình thường, giống như quý vị và tôi, nhưng giàu hơn gấp mười triệu lần.

Là một nhà phê bình thẳng thắn đối với chính phủ Hoa Kỳ, ông Musk dường như ghét bỏ bất kỳ loại nhân vật có quyền hành nào. Chà, hầu như bất kỳ ai. Ông đã dành nhiều lời khen ngợi (thực tế là hai lần trong cùng một tháng) đối với Trung Cộng, có lẽ là chế độ chuyên chế nhất hành tinh. Theo ông Musk, “Trung Quốc thật tuyệt.” Quốc gia đó thực sự không phải tuyệt vậy.

Cuộc tấn công quyến rũ

Trên thực tế, sự phủ dụ công kích lấy cảm hứng từ Trung Quốc của ông Musk đã xảy ra khá lâu. Đầu năm nay, doanh nhân người Mỹ gốc Nam Phi đã liều lĩnh ca ngợi các kế hoạch khí hậu của Trung Quốc, mặc dù quốc gia này đang khai thác nhiều than hơn bao giờ hết.

Sau đó, vào tháng Chín, tại một sự kiện do Cục Quản lý Không gian mạng Trung Quốc tổ chức, ông Musk đã tuyên bố cam kết bất diệt của Tesla đối với thị trường Trung Quốc. Ông hứa, sẽ tiếp tục đầu tư thêm.

Một người không cần phải là một chuyên gia chiến lược để nhận ra rằng ông Musk rất ngọt ngào với Trung Quốc bởi vì Trung Quốc rất ngọt ngào với ông. Đất nước, nơi sinh sống của 1.4 tỷ người, hiện là thị trường xe điện lớn nhất thế giới. Có tiền ở đó để kiếm, rất nhiều tiền, vì vậy ông Musk sẽ nói bất cứ điều gì cần thiết để thâm nhập thị trường Trung Quốc, ngay cả khi Trung Quốc tiếp tục đánh cắp dữ liệu từ Tesla. Thật thú vị (nhưng không có gì đáng ngạc nhiên), nhà sản xuất Hoa Kỳ vừa công bố kế hoạch xây dựng cả một trung tâm nghiên cứu và một trung tâm dữ liệu riêng biệt tại Thượng Hải. Thậm chí ngay cả hành vi trộm cắp dữ liệu có giá trị cũng không được ngăn ngừa.

Câu hỏi tôi đặt ra là: Người Mỹ nên cảm thấy thế nào về việc ông Musk rất ngọt ngào với Trung Quốc? Tất nhiên, một số người có thể tranh luận rằng đó không phải việc của chúng tôi. Ông Musk không nợ chúng ta hay Hoa Kỳ. Ông ấy là một kẻ nổi loạn, một tỷ phú tự thân; bởi ông ấy đang kinh doanh để kiếm những khoản tiền không thể lường được. Trung Quốc cho ông ấy cơ hội để làm đầy túi của mình và ông ấy có mọi quyền để thâm nhập vào thị trường béo bở đó.

tỷ phú Elon Musk
Giám đốc điều hành Tesla Elon Musk phát biểu khi Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường lắng nghe trong cuộc họp tại khu lãnh đạo Trung Nam Hải ở Bắc Kinh hôm 09/01/2019. (Ảnh: Mark Schiefelbein/AFP qua Getty Images)

Tuy nhiên, có lý do để đẩy lùi các giả định như vậy. Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, ông Musk không phải là người thích tự lập. Như Los Angeles Times đã đưa tin vào năm 2018, ông bầu bí ẩn này“đã gây dựng được khối tài sản trị giá nhiều tỷ USD” với sự trợ giúp của “trợ cấp hàng tỷ USD của chính phủ.” Các khoản trợ cấp này được tài trợ bằng tiền của người đóng thuế Mỹ. Báo cáo này cho biết, tổng cộng, “Tesla Motors Inc., SolarCity Corp. và Space Exploration Technologies Corp., được gọi là SpaceX, đã cùng nhau hưởng khoản hỗ trợ ước tính là 4.9 tỷ USD của chính phủ.”

Như ông Dan Doley, một nhà phân tích tại Jefferies Equity Research, nói với The Times, ông Musk có thói quen đi đến “nơi có tiền của chính phủ.” Không có lý do gì mà ông ta không làm, đặc biệt là khi chính phủ Hoa Kỳ cung cấp cho ông ta các khoản giảm thuế hào phóng và các khoản vay giảm lãi suất. Có điều gì đó rất khó tin khi nhận hàng tỷ USD từ chính phủ Hoa Kỳ, rồi sau đó lại chọn ca ngợi đối thủ của Hoa Kỳ – Trung Quốc.

Mặc dù ông Musk đã được hưởng lợi rất nhiều từ những khoản tài trợ như vậy, nhưng ông đã chỉ trích các khoản trợ cấp của chính phủ cung cấp cho các công dân Hoa Kỳ khác, nhiều người trong số họ đã bị ảnh hưởng bởi COVID-19. [Trong khi đó], nếu không có sự hỗ trợ của chính phủ Mỹ, ông Musk sẽ không thể trở thành người đàn ông như ngày nay; Tesla và SpaceX cũng không có lợi nhuận. Những khoản trợ cấp hào phóng đó đã đóng một vai trò to lớn trong việc mở rộng ra quốc tế của Tesla, bao gồm cả việc thâm nhập thị trường Trung Quốc.

Những khoản trợ cấp hào phóng của chính phủ Hoa Kỳ này khiến lòng trung thành của ông Musk đối với Trung Cộng càng trở nên khó chịu hơn. Đáng buồn thay, một sự trung thành như vậy không có gì đáng ngạc nhiên. Nike, Starbucks, McDonald’s, NBA, chỉ kể ra đã có bốn thương hiệu lớn, đều thuộc về Trung Quốc — và nói rộng ra là Trung Cộng. Nhưng ông Musk khác với bốn thương hiệu chủ yếu mang tính cá nhân đó. Ông ấy chính là bộ mặt của Tesla, và ông ấy chính là bộ mặt của SpaceX. Tiếng nói của ông ấy có trọng lượng — và hành động của ông ấy cũng vậy, hoặc ngược lại.

Mặc dù ông Musk thể hiện mình là một người của công chúng, xuất hiện trên podcast và đăng những nhận xét dí dỏm, nhưng la bàn đạo đức của ông ấy dường như đã bị thỏa hiệp. Là người giàu nhất thế giới, ông ấy không cần Trung Quốc – ông Musk có thể dễ dàng chống lại một chế độ chuyên chế. Chuyện này nghe có thể như một giấc mơ không tưởng, nhưng thực sự không nên là vậy.

Có gì sai khi mong đợi nhiều hơn từ những người có ảnh hưởng, đặc biệt là những người giàu có hơn nhiều quốc gia nhỏ? Tại sao quan điểm đạo đức chỉ từng được đưa ra trong các bộ phim Hollywood? Có quá đáng khi yêu cầu ông Musk, một người thực chất sống trên Twitter, đăng tweet về việc lạm dụng người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, hoặc đàn áp xảy ra ở Tây Tạng, hoặc đàn áp tự do ngôn luận hiện đang diễn ra ở Hồng Kông?

Tôi đã liên hệ với nhóm của ông Musk để có phúc đáp về vấn đề này. Không có bình luận nào được đưa ra.

Nếu ông Enes Kanter của Boston Celtic, một người còn nhiều thứ để mất hơn ông Musk, đủ dũng cảm để kêu gọi Trung Cộng, thì tại sao Giám đốc điều hành Tesla lại không thể làm như vậy?

Tất cả chúng ta đều biết tại sao: Tiền quan trọng hơn đạo đức và lợi nhuận hơn con người. Ông Musk không đơn độc trong việc ủng hộ một triết lý thiếu đạo đức như vậy, nhưng điều đó không làm cho việc này trở nên dễ chấp nhận hơn.

Nếu Hoa Kỳ muốn coi trọng đạo đức , thì những người như ông Elon Musk, bản thân là một công dân Hoa Kỳ, phải làm nhiều hơn thế. Trong tương lai, hy vọng sẽ có nhiều người ở những vị trí có tầm ảnh hưởng hơn sẽ học từ ông Kanter, chứ không phải là từ ông Musk.

Quan điểm trong bài viết này là ​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông John Mac Ghlionn là một nhà nghiên cứu và nhà viết luận. Tác phẩm của ông đã được xuất bản bởi những tờ báo như New York Post, Sydney Morning Herald, Newsweek, National Review, The Spectator US cùng những tờ báo danh tiếng khác. Ông cũng là một người đóng góp cho tạp chí The American Conservative.

Bình Hòa biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm: