Trung Quốc vừa đánh bại Hoa Kỳ tại Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) về thuế thép và đang cố gắng làm điều đó lần thứ hai đối với các biện pháp kiểm soát xuất cảng vi mạch máy điện toán.

Hôm 12/12, Bộ Thương mại Trung Quốc đã đệ một đơn khiếu nại mới lên WTO đối với các biện pháp kiểm soát này. Bắc Kinh tuyên bố các biện pháp kiểm soát này là chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch, trong khi rõ ràng là chúng góp phần phát triển hệ thống phòng thủ của Hoa Kỳ chống lại sự hung hăng quân sự của chính quyền Trung Quốc.

Và sự phân chia lẽ ra phải có giữa bảo hộ kinh tế và phòng thủ quân sự hiện đang quá mơ hồ để dựa theo đó mà hành động, khi chiến tranh lạnh đang phát triển với Trung Quốc. Như nhóm kinh tế của cựu Tổng thống Donald Trump đã nhận ra ngay từ đầu năm 2018, an ninh kinh tế là an ninh quốc gia.

Do đó, chính phủ Hoa Kỳ lập luận một cách đúng đắn rằng vi mạch máy điện toán là một vấn đề an ninh quốc gia, dẫn tới việc miễn trừ sản phẩm này khỏi quyền tài phán của WTO. Họ không cần thiết phải chứng minh sự liên quan về mặt quân sự của vi mạch bán dẫn để làm như vậy, nhưng việc chứng minh đó làm tăng thêm sức nặng cho lập luận này.

Cuộc cách mạng tiếp theo trong công nghệ quân sự là sử dụng siêu máy điện toán để quân sự hóa trí tuệ nhân tạo (AI) và mô hình hóa vũ khí, chẳng hạn như hỏa tiễn siêu thanh và các vụ nổ hạt nhân. Các vi mạch bán dẫn thu nhỏ siêu nhanh mới nhất — lý tưởng cho mọi thứ, từ trí tuệ nhân tạo đến thiết bị bay không người lái nhỏ (drone) — được sản xuất theo công nghệ tân tiến của Mỹ, Nhật Bản, và Hà Lan. Nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có được các vi mạch bán dẫn đó, thì công nghệ này có thể phá hủy hệ thống an ninh quốc tế hiện hành do Mỹ lãnh đạo.

Các lập luận về an ninh quốc gia cũng áp dụng được cho các mức thuế quan năm 2018 của ông Trump nhằm bảo vệ những gì còn lại trong ngành sản xuất thép và nhôm của Mỹ. Kể từ khi được giới thiệu, các mức thuế này đã bảo vệ 22 tỷ USD đầu tư mới vào thép, cũng như nhôm và các nguyên tố đất hiếm (REE). Số tiền này nên được sử dụng để giúp tài trợ và xây dựng Lục quân, Hải quân, và Không quân Hoa Kỳ thế hệ tiếp theo.

Trung Quốc đã xóa sổ sự thống trị của Hoa Kỳ trong sản xuất kim loại trong những năm 2010 thông qua việc bán phá giá, trợ cấp, và làm ngập thị trường toàn cầu. Chính quyền Trung Quốc cùng Nga tiếp tục tìm kiếm cơ hội để đâm sau lưng chúng ta và các đồng minh của chúng ta, như đã được chứng minh trong các biện pháp trừng phạt kinh tế của Bắc Kinh đối với Úc, Philippines, Lithuania, và Đài Loan, và những nỗ lực của Nga nhằm thúc đẩy sự phụ thuộc của Âu Châu vào khí đốt tự nhiên hóa lỏng của họ.

Do bị niềm tin chính thống vào tự do thương mại mê hoặc, nên Hoa Kỳ và Âu Châu đã chậm chạp trong việc nhận thức mối đe dọa, phản ứng, và điều chỉnh các chiến lược kinh tế dài hạn. Sau đó, ông Trump đã phá vỡ trạng thái mê hoặc này bằng các mức thuế quan đối với Trung Quốc của mình. Còn Âu Châu vẫn đang đấm đá và la hét phản kháng những mức thuế đó thay vì tạo ra một mặt trận hiệp nhất chống lại chủ nghĩa toàn trị diệt chủng của Bắc Kinh.

Để đánh bại ĐCSTQ, các nền dân chủ phải có một hệ sinh thái công nghệ và công nghiệp độc lập, nếu không muốn nói là thống trị. Hệ sinh thái đó phải bao gồm toàn bộ phạm vi sản xuất từ ​​công nghiệp nặng và kim loại đến thiết kế vi mạch và công nghệ sinh học tối ưu hóa cho AI. Mức tối thiểu là một chuỗi cung ứng đáng tin cậy có năng lực chịu đựng bền bỉ trong các trường hợp khẩn cấp, như chiến tranh và đại dịch, ở tất cả các ngành nuôi sống các nền kinh tế dân chủ.

Hoa Kỳ chơi rắn tại WTO

May thay, và cũng do ông Trump từ chối bổ nhiệm các thẩm phán cho “Cơ quan” Phúc thẩm của WTO (hay nói cách khác: Tòa án Tối cao), tòa án đó hiện không còn công dụng nào nữa. Giờ đây, Hoa Kỳ có thể cản trở các vụ kiện của Trung Quốc tại WTO bằng cách kháng cáo họ lên một tòa án không thể hành động.

Chính phủ Tổng thống Biden cũng đang không rút khỏi WTO, tổ chức sẽ trao nhiều quyền lực hơn nữa cho Bắc Kinh. Tổng thống Joe Biden cũng không bổ nhiệm một thẩm phán mới của WTO, người sẽ vực dậy tổ chức này thoát khỏi trạng thái ngủ say. Điều đó tốt cho ông ấy thôi.

Chiến lược này phải được duy trì bất chấp những lời phàn nàn từ Bắc Kinh, Brussels, những người theo chủ nghĩa tự do thương mại, và các nhà kinh tế có xu hướng phớt lờ các lập luận về an ninh quốc gia. Dường như họ không thể nhìn thấy mối đe dọa kinh tế của việc ĐCSTQ lạm dụng các thể chế quốc tế nhằm tiến tới mục tiêu phi tự do sau cùng của mình là trở thành bá chủ toàn cầu.

Một khi các quốc gia như Trung Quốc và Nga không còn là các mối đe dọa an ninh quốc gia, lạc quan nhất là bằng cách dân chủ hóa, thì chúng ta có thể yên tâm quay trở lại ‘nền kinh tế thanh nhã’ và những thứ xa xỉ thời bình của tự do mậu dịch hoàn toàn. Trong khi chờ đợi, cách chơi rắn của chúng ta cần phải rắn hơn nữa.

Lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin chụp ảnh bên lề hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) ở Samarkand, Uzbekistan, hôm 15/09/2022. (Ảnh: Alexandr Demyanchuk/Sputnik/AFP qua Getty Images)
Lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin chụp ảnh bên lề hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) ở Samarkand, Uzbekistan, hôm 15/09/2022. (Ảnh: Alexandr Demyanchuk/Sputnik/AFP qua Getty Images)

Loại Trung Quốc ra khỏi WTO

Chúng ta nên loại Trung Quốc ra khỏi WTO và các tổ chức quốc tế khác để cải tổ hệ thống quốc tế khỏi ảnh hưởng của chính phủ chuyên quyền, và để bảo vệ tốt hơn nền kinh tế và an ninh quốc gia của các nền dân chủ. Điều này có vẻ là một mục tiêu xa xôi, nhưng quyền lực đang gia tăng nhanh chóng của ĐCSTQ khiến mục tiêu ấy trở nên cấp thiết.

Trung Quốc được chấp thuận vào WTO và các tổ chức quốc tế khác với giả định rõ ràng rằng nước này sẽ chơi công bằng và phát triển hệ thống chính trị của mình theo hướng dân chủ, cải thiện nhân quyền, và tránh xâm lược lãnh thổ. Thay vào đó, Bắc Kinh đã đánh cắp công nghệ của chúng ta, lấy tiền của chúng ta, xâm chiếm các lãnh thổ láng giềng, bổ nhiệm ông Tập Cận Bình làm nhà độc tài suốt đời, đổi mới công nghệ trại cải tạo lao động cho chính công dân của mình, và tiếp tục diệt chủng người Tây Tạng, các học viên Pháp Luân Công, và gần đây nhất là người Duy Ngô Nhĩ. ĐCSTQ đã không làm tròn cam kết của mình về mọi phương diện.

Như Thượng nghị sĩ Tom Cotton (Cộng Hòa-Arkansas) đã viết hôm 08/12: “Chúng ta nên quay trở lại hiện trạng trước thời WTO vốn công nhận Trung Quốc là một quốc gia cộng sản, phi thị trường, mà giờ đây tôi sẽ bổ sung là phạm tội diệt chủng chống lại chính người dân của họ. Nếu làm được điều này, chúng ta có thể bắt đầu sửa chữa sai lầm lịch sử mà các nhà lãnh đạo của chúng ta đã mắc phải 20 năm trước, khi họ chào đón Trung Quốc gia nhập WTO với những vòng tay rộng mở và những hầu bao để ngỏ — và thả con rồng đó ra thế giới.”

Hầu hết các nhà lãnh đạo chính trị mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều này và đáp trả bằng các hành động kinh tế cứng rắn nhất chống lại ĐCSTQ. Sự chậm trễ có thể là thảm họa. Hãy bắt kịp tốc độ.

Quan điểm trong bài viết này là của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.


Anders Corr
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Ông Anders Corr có bằng cử nhân/thạc sĩ khoa học chính trị tại Đại học Yale (2001) và tiến sĩ về chính phủ tại Đại học Harvard (2008). Ông là người đứng đầu Corr Analytics Inc., nhà xuất bản của Tạp chí Rủi ro Chính trị, và đã thực hiện các nghiên cứu sâu rộng ở Bắc Mỹ, Âu Châu và Á Châu. Các cuốn sách mới nhất của ông là “The Concentration of Power: Institutionalization, Hierarchy, and Hegemony” (“Tập Trung Quyền Lực: Thể Chế Hóa, Hệ Thống Phân Cấp, và Quyền Bá Chủ”) xuất bản năm 2021 và “Great Powers, Grand Strategies: the New Game in the South China Sea” (“Các Cường Quốc Lớn, Các Chiến Lược Lớn: Trò Chơi Mới ở Biển Đông”) xuất bản năm 2018.

Vân Du biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn