Một con sư tử đang chăm chú quan sát ba chú bò đang ăn cỏ trên cánh đồng rộng lớn. Sư tử đã cố gắng lao đến tấn công các chú bò kia nhiều lần rồi, nhưng chúng luôn ở gần nhau và cố gắng giúp nhau tránh xa sư tử. Sư tử chỉ còn lại một tia hy vọng nhỏ nhoi có thể ăn thịt được chúng, bởi sư tử trông chẳng thích hợp tý nào với ba chú bò rắn rỏi cùng cặp sừng nhọn hoắt và bộ móng guốc kia. Nhưng sư tử cũng chẳng thể rời xa khỏi cánh đồng đó, bởi rất khó để cưỡng lại một bữa ăn ngon lành đang bày ngay trước mắt, thậm chí khi chỉ có một chút tia hy vọng lóe lên có thể bỏ bụng được bữa ăn đó.

truyện ngụ ngôn Ba chú bò và Sư tử
“Ba chú bò và Sư tử,” tranh minh họa của Milo Winter trong quyển sách “Truyện Aesop cho trẻ em” (1919). (Ảnh: Tài sản công-Hoa Kỳ)

Nhưng rồi một ngày, những chú bò kia xảy ra trận tranh cãi, và khi sư tử đói kia mon men đến gần, liếm mép như đã quen lắm rồi, nó mới nhận ra rằng những chú bò đã tách nhau ra xa nhất có thể. Chúng đã tản ra những góc khác nhau của cánh đồng.

Giờ đây, thật dễ cho sư tử để tấn công từng con mồi một, và như thế, sư tử đã bắt đầu ung dung và thích thú mà tóm gọn con mồi. 

Đoàn kết là sức mạnh.

Câu chuyện ngụ ngôn này được tái bản từ quyển sách “Truyện Aesop cho trẻ em” (1919).

Aesop (khoảng năm 620–564 trước Công nguyên) là một người kể chuyện Hy Lạp được biết đến với rất nhiều những truyện ngụ ngôn, hiện nay được gọi chung là “Truyện ngụ ngôn của Aesop”. Những câu chuyện của ông, cùng với giá trị đạo đức, đã có ảnh hưởng sâu rộng đến nền văn hoá và văn minh của chúng ta, không chỉ mang tính giáo dục và vun bồi đức hạnh cho trẻ em, cùng với sức hấp dẫn phổ quát, những câu chuyện còn giúp người lớn nhìn nhận lại mình, lựa chọn giữ lấy đức hạnh hay lưu tâm với những cảnh báo ẩn ý.  

Hạnh Dung biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn