GDP quý II của Trung Quốc chỉ tăng 0.4% so với cùng thời kỳ năm ngoái nhưng giảm 2.6% so với quý đầu tiên. Trong nhiều năm, tôi đã miễn cưỡng khi bình luận về các số liệu giả mạo này, nhưng giờ đây các bản phát hành có vẻ gần với thực tế hơn. Mặc dù các con số nhìn chung phù hợp với chỉ số PMI tổng hợp đại diện, dao động quanh mức 50 trong quý thứ II, nhưng sự thay đổi trong GDP tổng thể vẫn không phù hợp với một số con số chính, chẳng hạn như lợi nhuận công nghiệp và doanh số bán lẻ, đều giảm khá nhiều. Hơn nữa, tình trạng thất nghiệp, đặc biệt là ở giới trẻ, rất nghiêm trọng.

Sự đồng thuận của giới phân tích cho rằng kết quả quý II là do sự phong tỏa vì COVID. Không nghi ngờ gì, nguyên nhân này là rất quan trọng nhưng chỉ diễn ra trong thời gian ngắn. Ngay cả khi loại trừ yếu tố này và đợt phong tỏa lớn vào Quý 1/2020, tăng trưởng của hoạt động kinh tế thực vẫn đang có xu hướng giảm. Xu hướng ngày càng tiêu cực hơn sau bước ngoặt vào năm 2018: Trước đó, phải mất 6 năm để tăng trưởng giảm từ 8% xuống 7%; sau đó, mất 4 năm để giảm từ 7% xuống mức xu hướng hiện tại là 4% hoặc thấp hơn một chút. Rõ ràng, việc giảm đòn bẩy tài chính lớn đã giải thích sự sụt giảm như rơi từ vách đá như vậy.

Biểu đồ kèm theo cho thấy Chỉ số trái phiếu USD Hàng đầu của các Nhà phát triển Địa ốc của Trung Quốc do CRIC tổng hợp và tốc độ tăng trưởng GDP thực chính thức qua từng năm. Chúng đã di chuyển đồng điệu với nhau. Thực ra, bất kỳ 2 chuỗi dữ liệu theo thời gian nào cũng có thể tương quan mà không cần nhiều lý do. Tuy nhiên, các lĩnh vực địa ốc, ngân hàng, và nợ được biết đến như những bộ phận khuếch đại chính giúp phóng đại những sự lên xuống của các chu kỳ kinh tế. Thực tế này dẫn đến nghi ngờ rằng cái gọi là “phép màu kinh tế” không phải là điều gì đặc biệt mà là một bong bóng để giờ đây trả nợ.

Việc giảm đòn bẩy tài chính của Trung Quốc vẫn còn một chặng đường dài để đi
Chỉ số trái phiếu địa ốc của Trung Quốc và tăng trưởng GDP thực tế (Ảnh: Được phép của Luật Ka-chung)

Giống như bất kỳ cuộc khủng hoảng nợ của thị trường mới nổi nào khác, luôn luôn là do đòn bẩy quá mức là lý do nền tảng căn bản, sau đó bị kích hoạt bởi việc tăng lãi suất và/hoặc giảm tỷ giá hối đoái. Lần này không khác và cũng không phải ngoại lệ. Thời điểm bắt đầu của cuộc khủng hoảng cũng giải thích nguyên nhân này: 2016-18 là khi các nền kinh tế phương tây đã phục hồi hoàn toàn sau cơn sóng thần tài chính và khủng hoảng nợ Âu Châu, trong khi lãi suất của Mỹ đã tăng hơn 2% và các thị trường chứng khoán phương tây nói chung đã phá vỡ mức cao kỷ lục của mình. Phương Tây trỗi dậy, phương Đông suy tàn.

Bất chấp đợt sụp đổ hình chữ V do COVID vào đầu năm 2020, sự trở lại phương Tây vừa được đề cập ở trên vẫn đang diễn ra trong 6 quý liên tiếp. Mặc dù đây có thể là sự kết thúc của chu kỳ bùng nổ của phương Tây, nhưng việc quay trở lại phương Đông sẽ không nhất thiết xảy ra và khó có thể xảy ra, vì Trung Quốc vẫn chưa thực hiện được việc xóa bỏ đòn bẩy tài chính. Tình huống này khá giống như đầu những năm 2000 khi chu kỳ suy giảm của phương Tây bắt đầu, nhưng Nhật Bản đã không được hưởng lợi từ chu kỳ này ngay cả sau một thập niên giảm tỷ lệ nợ chậm chạp (và nó vẫn chưa được thực hiện). Hóa ra là cần phải có thêm một chu kỳ đầy đủ từ năm 2003 đến năm 2008 để Nhật Bản chạm đáy.

So sánh, bong bóng của Trung Quốc lớn hơn nhiều so với Nhật Bản ở các đỉnh tương ứng của họ, trong khi mức xóa nợ của Trung Quốc có thể không nhanh hơn của Nhật Bản. Vì vậy, việc Trung Quốc trở thành thị trường đầu tiên chạm đáy chỉ là mơ tưởng.

Quan điểm trong bài viết này là của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Law Ka-chung là một nhà bình luận về kinh tế vĩ mô và thị trường toàn cầu. Ông đã viết cho nhiều tờ báo và tạp chí chuyên đề và nói về thị trường trên nhiều kênh truyền hình, đài phát thanh và trực tuyến ở Hồng Kông kể từ năm 2005. Ông đưa tin về tất cả các chủ đề kinh tế và tài chính ở Hoa Kỳ,  Âu Châu và Á Châu, từ kinh tế vĩ mô các lý thuyết về triển vọng thị trường đối với chứng khoán, tiền tệ, tỷ giá, lợi tức, và hàng hóa. Ông là nhà kinh tế trưởng và chiến lược gia tại chi nhánh Hồng Kông của ngân hàng lớn thứ năm Trung Quốc trong hơn 12 năm. Ông có bằng Tiến sĩ về Kinh tế, Thạc sĩ Toán học và Thạc sĩ Vật lý thiên văn. Quý vị có thể liên hệ ông qua thư điện tử: [email protected]

Vân Du biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn