Tại Hội nghị Biến đổi Khí hậu của Liên Hiệp Quốc năm 2021 (COP26), Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đưa ra một tuyên bố chung vào hôm 10/11 hứa hẹn sẽ tăng cường các hành động chống lại biến đổi khí hậu trong mười năm tới. Các chuyên gia tin rằng chế độ cộng sản Trung Quốc không phải là một đối tác chân thành trong các vấn đề biến đổi khí hậu và có một động cơ khác ở phía sau.

Trong thỏa thuận được ký kết tại Glasgow, hai nước đã đồng ý hợp tác trong một loạt các vấn đề, bao gồm phát thải khí methane, chuyển sang năng lượng sạch, và giảm carbon. Tuy nhiên, Trung Quốc và Hoa Kỳ hầu như không đặt ra các mục tiêu hành động cụ thể. Cả hai quốc gia này đều không tham gia các cam kết liên quan đến năng lượng than hay xe điện, và Trung Quốc không đồng ý chấm dứt tài trợ nhiên liệu hóa thạch ở hải ngoại, giảm phát thải khí methane, hoặc thực hiện một kế hoạch bền vững hơn cho nền nông nghiệp. Họ cũng không đồng ý với các cam kết liên quan đến điện sạch, thép xanh, hay giao thông đường bộ.

Các chuyên gia quốc tế tin rằng có những lý do phía sau khiến Trung Quốc ký kết hiệp định khí hậu với Hoa Kỳ và đặt nghi vấn về sự chân thành của nước này.

Ông Lý Chính Tu (Li Cheng-hsiu), một cộng sự nghiên cứu tại Quỹ Nghiên cứu Chính sách Quốc gia của tập đoàn tài chính Đài Loan, nói với The Epoch Times Hoa ngữ rằng: “Hiện nay có một chủ đề lớn có thể được sử dụng để sửa chữa mối bang giao Trung-Mỹ. Cái gọi là tình hình nóng lên toàn cầu đòi hỏi sự hợp tác của chế độ cộng sản Trung Quốc.”

Ông tin rằng hai quốc gia có sự phụ thuộc lẫn nhau về nguồn cung cấp năng lượng.

Trong một cuộc phỏng vấn với The Epoch Times Hoa ngữ, ông Anders Corr, người đứng đầu Corr Analytics – một công ty tư vấn chính trị ở New York, nói rằng chính quyền Trung Quốc không phải là một đối tác chân thành về biến đổi khí hậu. Ông nói: “Họ coi vấn đề này là một cách để đi trước phương Tây về mặt kinh tế, điều này sẽ tăng cường sức mạnh cho quân đội của họ.”

Ông Corr, một cộng tác viên cho The Epoch Times, gợi ý rằng các quốc gia khác ít nhất là nên cùng áp thuế carbon đối với hàng hóa xuất cảng của Trung Quốc. Các khoản thuế carbon này có thể được sử dụng để tài trợ cho tài chính khí hậu toàn cầu, “Trung Quốc không chỉ là nước phát thải lớn nhất thế giới, mà còn là một chế độ độc tài quân sự hiếu chiến mà phớt lờ các yêu cầu hợp lý của thế giới về việc tham gia như một đối tác thiện chí trong quá trình đàm phán về khí hậu.”

Hôm 12/11, nhà phân tích kinh tế Trung Quốc Antonio Graceffo nói với The Epoch Times Hoa ngữ rằng việc ký kết một thỏa thuận không ràng buộc sẽ cho chế độ cộng sản Trung Quốc thêm thời gian.

“Khi hết thời gian ân hạn, Trung Quốc nên bắt đầu giảm thiểu ô nhiễm, nhưng cũng giống y như với WTO hoặc với các yêu cầu tiết lộ của SEC, họ sẽ nhận được một cảnh báo, sau đó là một thời gian ân hạn, rồi một cảnh báo khác… Trung Quốc có thể làm được điều này trong 20 năm tới, gia tăng sản xuất và ô nhiễm trong khi phần còn lại của thế giới cắt giảm và thậm chí trở nên phụ thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc.” Ông Graceffo là một cộng tác viên cho The Epoch Times.

Ông Graceffo nhấn mạnh rằng Trung Quốc không phải là một đối tác đáng tin cậy: “Trung Quốc là một trong những quốc gia hướng nội nhất và bây giờ, dưới thời ông Tập đang trở nên còn cô lập hơn. Trung Quốc không quan tâm đến toàn cầu hóa. Nhưng Trung Quốc đủ thông minh để thấy rằng bằng cách thúc đẩy toàn cầu hóa và biến đổi khí hậu, họ có thể làm phương Tây lụn bại, đặc biệt là Hoa Kỳ, trong khi kiếm được nhiều tiền hơn đồng thời né tránh hoặc hoàn toàn không đếm xỉa gì đến các quy tắc.”

Ông Alex Wu là một tác giả của The Epoch Times tại Hoa Kỳ, tập trung vào xã hội Trung Quốc, văn hóa Trung Quốc, nhân quyền và các mối liên hệ quốc tế.

Cẩm An biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc tại The Epoch Times

Xem thêm: