Một, quý vị sẽ từ bỏ sự độc lập về năng lượng trước đây của chúng ta.

Giảm các hợp đồng cho thuê khoan dầu khí mới trên các vùng đất liên bang xuống mức thấp nhất so với bất kỳ tổng thống nào trong lịch sử. Cắt giảm sản xuất vào đúng thời điểm thế giới đang hồi phục sau hai năm phong tỏa với nhu cầu tiêu dùng bị dồn nén.

Gây chiến với than và năng lượng hạt nhân. Xả hết kho dự trữ xăng dầu chiến lược để giảm gánh nặng cho người tiêu dùng nhằm tạo lợi thế cho cuộc bầu cử giữa kỳ.

Hủy bỏ mỏ dầu khí tại Khu bảo tồn Động vật Hoang dã Quốc gia Bắc Cực. Chặn các đường ống như đường ống dẫn dầu Keystone và đường dẫn khí đốt tự nhiên hóa lỏng Constitution.

Bêu riếu và đặt ra quá nhiều quy định cho các nhà khai thác nứt vỡ thủy lực và khoan hướng ngang. Bảo đảm rằng có ít đầu tư hơn cho hoạt động thăm dò và sản xuất của họ.

Khiến việc sử dụng động cơ đốt trong hoặc sản xuất năng lượng từ nhiên liệu hóa thạch trở nên tốn kém tới mức bất khả thi. Đạt được sự phụ thuộc vào dầu xanh theo xu hướng hiện tại của Âu Châu.

Hai, in hàng ngàn tỷ dollar tiền mới khi việc phong tỏa kết thúc, nhu cầu tăng lên, và người tiêu dùng đã bão hòa với các khoản trợ cấp COVID-19. Giữ lãi suất thấp, thấp hơn rất nhiều so với tỷ lệ lạm phát trong lúc quý vị in thêm tiền. Bảo đảm rằng những người nắm giữ sổ tiết kiệm không kiếm được tiền lãi vào thời điểm giá cả tăng vọt lên mức cao nhất hàng năm trong vòng 40 năm.

“Lan tỏa của cải” bằng cách gửi tiền cho những người đã có đủ, đồng thời làm cho nó trở nên ít giá trị hơn đối với những người được coi là có quá nhiều. Bảo đảm mức giá cao ngất ngưởng để loại bỏ chủ nghĩa tiêu dùng của tầng lớp trung lưu và được cho là để truyền cảm hứng cho họ mua ít hơn những thứ mà họ không cần. Công khai nguyền rủa những người giàu và một cách kín đáo, cám dỗ họ trong sự bí mật và an tâm của bóng tối.

Ba, loại bỏ ranh giới tự nhiên của Hoa Kỳ. Làm cho Hoa Kỳ trở thành một dân tộc bất định hình và ở bất cứ không gian nào. Loại bỏ bất kỳ sự khác biệt rất nhỏ nào giữa một công dân và cư dân. Tăng số lượng hiện tại của những người không sinh ra ở Hoa Kỳ — gần 50 triệu người, đối với California là 27 phần trăm dân số tiểu bang — lên 100 triệu và hơn thế nữa bằng cách cho phép ba triệu người nhập cư bất hợp pháp nhập cảnh mỗi năm.

Bốn, phá hủy niềm tin của công chúng vào các cuộc bầu cử của Hoa Kỳ. Làm cho ngày bầu cử trở nên không quan trọng. Biến việc kiểm đếm đúng cách 110 triệu phiếu bầu gửi qua thư hoặc bỏ phiếu sớm trở thành không thể. Bình thường hóa việc thu hoạch và sửa chữa phiếu bầu.

Thúc giục các tỷ phú cánh tả sử dụng sự giàu có của họ để “hấp thụ” công việc của các quan chức ghi danh tiểu bang ở các khu vực trọng điểm để bảo đảm “số người đi bỏ phiếu” chính xác.

Gọi bất kỳ ai phản đối những thay đổi mạnh mẽ về phiếu bầu không được Quốc hội Hoa Kỳ cũng như các nhà lập pháp tiểu bang thông qua này là “những người phủ nhận bầu cử,” “những kẻ nổi dậy,” và “những kẻ hủy diệt nền dân chủ.” Vũ khí hóa FBI, CIA và Bộ Tư pháp.

Năm, định nghĩa lại các hành vi phạm tội là tội đối với người giàu trong khi là điều bất khả kháng đối với người nghèo.

Để những người cần “một số thứ” thực hiện quyền của họ đối với những thứ đó. Viết lại hoặc bỏ qua luật để miễn trừ cho những người bị áp bức về những gì họ lấy hoặc làm, để chuộc lỗi cho việc áp bức và phân biệt chủng tộc một cách hệ thống trong quá khứ.

Sáu, loại bỏ ý tưởng cứng nhắc về một xã hội đa văn hóa và đa chủng tộc được gắn kết bằng các giá trị và lý tưởng chung của Hoa Kỳ. Thay vào đó, định nghĩa các cá nhân bằng vẻ bề ngoài nông cạn của họ. Tìm cách trở thành nạn nhân và kiếm tiền từ các khiếu nại của quý vị đối với những người được xem là kẻ lạm dụng. Gọi bất cứ ai chống đối là “phân biệt chủng tộc.”

Khuyến khích các nhóm, được xác định bởi những thiên hướng chung về chủng tộc, sắc tộc, giới tính, hoặc khuynh hướng tính dục, liên kết với nhau để chống lại khối đa số “đặc quyền da trắng.” Khuyến khích căng thẳng trong xã hội và giữa các nhóm. Phân biệt chủng tộc để chấm dứt phân biệt đối xử.

Bật đèn xanh cho việc lật đổ các tượng đài, đổi tên, tẩy chay, thực hiện văn hóa xóa sổ, trục xuất, và xâm nhập nội gián kiểu Trotsky*. Xóa bỏ quá khứ, kiểm soát hiện tại, và tạo ra tính cách Mỹ mới cho tương lai.

Bảy, khiến Hoa Kỳ cũng chỉ là một trong nhiều quốc gia ngoại quốc (tức hành động không khác gì so với cách các nước khác xử sự). Từ bỏ Afghanistan trong hổ thẹn. Bỏ lại hàng ngàn đồng minh Afghanistan trung thành, trang thiết bị trị giá hàng tỷ dollar, một đại sứ quán trị giá hàng tỷ dollar, và căn cứ không quân lớn nhất Trung Á. Xoa dịu chế độ thần quyền để tái gia nhập thỏa thuận hạt nhân Iran.

Van nài những địch thủ như Venezuela, Nga, và Iran bơm thêm dầu khi việc có nguồn cung dầu dồi dào — dầu mà chúng ta có rất nhiều nhưng sẽ không sản xuất — là có lợi về mặt chính trị. Không khuyến khích những người bạn như Guinea sản xuất thêm năng lượng và hủy bỏ các dự án năng lượng của các đồng minh như đường ống EastMed.

Tỏ ra trịch thượng nhưng sau đó cầu xin Ả Rập Xê Út bơm thêm dầu ngay trước thềm bầu cử giữa kỳ để có lợi thế chính trị trong nước.

Tám, vô hiệu hóa Tu chính án thứ Nhất. Chiêu dụ các công ty độc quyền ở thung lũng Silicon bịt miệng những ngôn luận tự do không mong muốn trong khi sử dụng lợi nhuận khổng lồ của Big Tech để làm sai lạc các cuộc bầu cử. Tuyên bố việc thực hiện quyền tự do biểu đạt là “phát ngôn thù hận.” Hình sự hóa các nền tảng truyền thông xã hội đối lập.

Chín, biến một nửa người dân của đất nước thành những kẻ bán phát xít, những người không giống như người Mỹ đích thực, những kẻ nổi dậy, và thậm chí là những kẻ khủng bố trong nước tiềm năng. Cố gắng thay đổi các quy tắc cổ xưa không thuận lợi: tìm cách tăng số lượng thẩm phán Tối cao Pháp viện, chấm dứt quy trình tranh luận không giới hạn filibuster**, loại bỏ Đại cử tri Đoàn, và đưa thêm hai tiểu bang vào Hoa Kỳ.

Đàn hặc hai lần một tổng thống đã cố cản đường quý vị. Thách thức ông khi ông đã trở thành cựu tổng thống và công dân bình thường. Đột kích nhà ông. Tìm cách truy tố một đối thủ tương lai của tổng thống đương nhiệm.

Mười, đừng bao giờ đề cập đến nguồn gốc virus COVID-19. Đừng bao giờ đổ lỗi cho Trung Quốc về việc phát tán virus SARS-CoV-2. Miễn trừ các cuộc điều tra đối với các quan chức y tế Hoa Kỳ đã tài trợ cho nghiên cứu tăng chức năng (nghiên cứu biến đổi gene nhằm tăng độc lực virus) của Trung Quốc. Bỏ qua Tuyên ngôn Nhân quyền (10 tu chính án đầu tiên của Hoa Kỳ) để bắt buộc chích ngừa, đeo khẩu trang, và cách ly.

Chúng ta đã làm tất cả những điều trên. Thật khó để tưởng tượng bất kỳ nghị trình nào được lên kế hoạch để hủy diệt Hoa Kỳ lại gây tổn hại như những gì chúng ta đã phải chịu đựng trong hai năm qua.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Chú thích của dịch giả:

(*) Trotsky Lev Davidovich (tên thật là Leiba Bronstein) (1879-1940), là đảng viên và chính khách Liên Xô, một trong những người tổ chức Cách mạng Tháng Mười và sáng lập Hồng quân. Ông Trotsky chủ trương rằng cách mạng chống lại chủ nghĩa tư bản phải được thực hiện đồng loạt khắp nơi trên thế giới, trong khi Đệ Tam Quốc Tế chủ trương rằng cách mạng phải thực hiện qua từng bước, và Liên Xô sẽ là quốc gia cách mạng đầu tiên, rồi sau đó sẽ lãnh đạo cách mạng thế giới.

Ông Trotsky cũng là tác giả của chủ nghĩa xâm nhập. Chủ nghĩa xâm nhập (entryism) là một chiến lược chính trị trong đó một tổ chức hoặc nhà nước khuyến khích các thành viên hoặc người ủng hộ của mình tham gia vào một tổ chức khác, thường là lớn hơn, nhằm mở rộng ảnh hưởng và đưa vào các ý tưởng và nghị trình của họ. Nếu tổ chức được “gia nhập” là thù địch với những người được phái đi gia nhập, thì những người này có thể tham gia hoạt động nội gián và lật đổ.

(**) Filibuster là một chiến thuật được Thượng viện Hoa Kỳ sử dụng để trì hoãn hoặc ngăn chặn việc bỏ phiếu cho một dự luật bằng cách không cho cuộc tranh luận về dự luật đó kết thúc. Các quy tắc của Thượng viện đặt ra một số hạn chế đối với tranh luận; và nhìn chung, nếu không có thượng nghị sĩ nào khác nói, thì thượng nghị sĩ đang nói có quyền biểu đạt ý kiến của mình bao lâu tùy ý (một cách không giới hạn). Chỉ khi cuộc tranh luận kết thúc, dự luật mới có thể được đưa ra bỏ phiếu. Quy trình filibuster (quy tắc 22) của Thượng viện cho phép Thượng viện bỏ phiếu để hạn chế tranh luận bằng cách bỏ phiếu kết thúc tranh luận (cloture) đối với dự luật đang chờ giải quyết. Tuy nhiên, trong hầu hết các trường hợp, điều này đòi hỏi phải có ít nhất 60 phiếu bầu trong Thượng viện 100 phiếu. Như vậy một số ít các thượng nghị sĩ có thể ngăn chặn một dự luật được thông qua, ngay cả khi nó được đa số quá bán (51 thượng nghị sĩ) ủng hộ.


Victor Davis Hanson
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Ông Victor Davis Hanson là một nhà bình luận theo phái bảo tồn truyền thống, nhà nghiên cứu văn hóa cổ điển, và nhà sử học quân sự. Ông là một giáo sư danh dự về văn hóa cổ điển tại Đại học Tiểu bang California, thành viên cao cấp về lịch sử quân sự và văn hoá cổ điển tại Đại học Stanford, thành viên của Trường Cao đẳng Hillsdale, và là thành viên ưu tú của Center for American Greatness. Ông Hanson đã viết 16 cuốn sách, trong đó có “The Western Way of War” (“Chiến Tranh Kiểu Phương Tây”), “Fields Without Dreams” (“Những Cánh Đồng Không Có Ước Mơ”) và “The Case for Trump” (“Tranh biện cho Ông Trump”).

Phương Anh biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn