Một người phụ nữ đã lấy hoạt động biện hộ và bảo vệ thanh thiếu niên làm sứ mệnh của cuộc đời mình sau khi nhận bảo trợ một thiếu niên yếu thế.

Ở những năm cuối của tuổi 40, vào dịp cuối tuần, cô Judy Crotchett thường đón về chăm sóc một thiếu niên tên là Richard từ trung tâm bảo trợ xã hội ở thành phố Kansas, tiểu Bang Missouri. Mối quan hệ này đã thay đổi định hướng cuộc sống của cả hai người. Gần 30 năm sau, khi vẫn còn là người hướng dẫn cho Richard, cậu thiếu niên ngày nào giờ đã có gia đình riêng, cô Crotchett đã đăng ký làm người biện hộ cho trẻ em và thanh thiếu niên ở tòa án để lên tiếng cho những đứa trẻ sống trong các trung tâm bảo trợ xã hội.

Trung tâm bảo trợ xã hội Ozanam cung cấp nơi ở và điều trị nội trú cho các bé trai, thanh thiếu niên ở độ tuổi từ 6 đến 18 tuổi. Cơ sở này hỗ trợ điều trị hành vi và cảm xúc để giúp các cậu bé chữa lành những tổn thương trong quá khứ. Richard Schultz 12 tuổi và sống tại Trung tâm Ozanam khi cô Crotchett bắt đầu tự nguyện đóng vai trò là người hướng dẫn cho cậu bé. Sau đó không lâu, Schultz bắt đầu gọi Crotchett là “Mẹ”. Richard nói với tôi rằng “Cô là người mẹ duy nhất mà cháu có.” “Richard là cậu bé quá đỗi ngọt ngào,” cô Judy chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn.

Khi được hỏi phải chăng hai người “cảm thấy thân quen từ lâu,” Schultz trả lời, “Vâng, hai cô cháu đã cảm thấy như vậy. Tôi thật sự yêu quý cô Judy, anh biết đấy, chỉ ba ngày sau khi tôi gặp cô.” Schultz chia sẻ tuổi thơ của anh hoàn toàn không êm đềm. Anh đã không nhận ra rằng mình bị cha mẹ bạo hành về cả thể chất lẫn tinh thần. Vào thời điểm được đưa đến trung tâm bảo trợ xã hội, cậu bé Richard bị suy dinh dưỡng và chấn thương tâm lý do bị bạo hành nhiều năm.

Mỗi Chủ nhật, cô Crotchett đón Richard từ nhà bảo trợ xã hội và đưa cậu đến trường học Chủ nhật. Sau đó, cả hai sẽ chơi đùa cùng nhau, đi picnic ngoài công viên hay ăn tối ở nhà hàng, đạp xe, hoặc xem phim. Cô nói “Ngày hôm đó là của Richard. Bất kể cậu bé muốn làm gì, muốn đi đâu, tôi sẽ chiều cậu.” Crotchett sở hữu một công ty bất động sản chuyên mua các ngôi nhà, sửa chữa chúng và sau đó bán lại. Vào ngày Chủ nhật nọ, khi Schultz 13 tuổi, hai cô cháu đến một trong những ngôi nhà đang được sơn sửa để Crotchett kiểm tra tiến độ công việc.

Schultz trở nên quan tâm đến công việc sửa chữa nhà. “Tôi hỏi Richard xem cậu bé có muốn làm việc với người đốc công để học hỏi hay không; và Richard hào hứng trả lời rằng có. Đó đã trở thành công việc yêu thích của cậu. Nếu tôi đang tiến hành sửa chữa một căn nhà, tôi sẽ thuê Richard phụ giúp mình. Chúng tôi cùng đến và làm việc cả ngày ở ngôi nhà đang được sửa sang.”

Cả hai cô cháu dành những ngày Chủ nhật bên nhau cho đến khi Schultz 18 tuổi và chuyển đến nhà ở tạm tại Bolivar, tiểu bang Missouri. Crotchett thỉnh thoảng đến thăm Richard và cô vẫn là người bảo trợ cậu thanh niên, giúp cậu chuyển từ nơi ở tạm sang nhà riêng. Sau khi đã chuyển vào sống ở nhà riêng, Schultz bắt đầu hỏi những người hàng xóm có muốn thuê cậu cắt cỏ hay sửa chữa vật dụng xung quanh nhà hay không. Cậu thanh niên mang về nhà những chiếc xe đạp hỏng, tivi hay lò vi sóng bị vứt ở bãi rác và sửa chữa chúng. Sau khi tham gia vào công việc kinh doanh sửa sang nhà cửa của cô Crotchett khá lâu, Schultz nhận ra rằng mình có sở trường sửa chữa đồ vật. Cậu bắt đầu đăng mẫu quảng cáo mà cô Crotchett giúp thiết kế, về dịch vụ sửa chữa của mình. “Có người bị vỡ cửa kính ô tô, hay cần thay thế một vòi nước ngoài trời. Richard không biết làm thế nào để sửa những vật dụng này nhưng cậu sẽ tìm ra cách. Cậu ấy có năng khiếu bẩm sinh để làm việc này,” Crotchett chia sẻ.

Cuối cùng, Schultz đã tiết kiệm đủ tiền để thanh toán khoản trả trước cần cho việc mua nhà. Sau đó, anh có một cậu con trai và mua ngôi nhà bên hồ để sống cùng gia đình. Crotchett nói về Schultz, “Chủ nhật nào cậu ấy cũng đến nhà thờ. Cậu là một người cha tuyệt vời, đi đâu cậu cũng mang con trai theo. Cậu ấy dạy cho con mình tất cả những kỹ năng này. Cậu câu cá cùng con. Trên thực tế, vợ và con trai đi cùng cậu đến nơi làm việc và họ làm cùng nhau – như việc sơn hoặc đóng một cái boong tàu hay bất kỳ công việc nào khác.”

Hiện giờ đã 41 tuổi, Schultz chia sẻ về mối quan hệ với cô Crotchett, “Trước khi tôi gặp cô Judy, tôi chưa từng có một người mẹ đúng nghĩa. Việc bạn được đối xử như thế nào khi còn là một đứa trẻ ảnh hưởng đến mọi khía cạnh cuộc sống trong suốt phần đời còn lại của bạn. Cô Judy đã truyền cảm hứng rất lớn cho tôi. Tôi nghĩ cô ấy có tác động đến cuộc sống của tôi nhiều hơn điều mà bất kỳ ai khác thậm chí có thể hiểu được.”

Schultz và Crotchett hiện tại vẫn nói chuyện điện thoại với nhau hàng tuần. Crotchett đang sẵn sàng bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mình, bảo vệ thanh thiếu niên yếu thế. Chương trình bị tạm hoãn do đại dịch, nhưng cô sẽ sớm tham gia khóa huấn huyện để bắt đầu làm người biện hộ được Tòa án chỉ định. Cô nói rằng sau khi được huấn luyện, cô sẽ bắt đầu hỗ trợ một thiếu niên phạm pháp, gặp người thiếu niên này mỗi tuần một lần. Khi người thiếu niên ra tòa, Crotchett sẽ tham dự phiên tòa, lên tiếng với tư cách là người biện hộ và đưa ra kiến nghị cho đứa trẻ. Cô nói rằng điều này sẽ trao cho đứa trẻ tiếng nói mà có thể không được lắng nghe nếu không có người biện hộ trưởng thành – giống như những gì cô đã làm nhiều năm nay.


Jill Dutton
BTV Epoch Times Tiếng Anh

Bảo Minh biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn