Ở tuổi 22, Gillian Larson cưỡi ngựa đi dọc theo cung đường Pacific Crest* từ biên giới Mexico đến Công viên Manning ở British Columbia, Canada. Cô có thể đã trở thành người trẻ nhất vượt qua hành trình này một mình. Những trải nghiệm trong chuyến đi đã thay đổi cách Larson nhìn nhận về thế giới và hiểu điều gì là quan trọng trong cuộc đời mình.

Khi những người bạn cùng thế hệ với mình đang bận rộn quan tâm tin tức về những người nổi tiếng, thích các bức ảnh trên Instagram và cuộc sống vật chất, cô gái trẻ Gillian Larson lại có một lối sống hoàn toàn khác. Trong lúc những người bạn cùng tuổi “chụp hình sống ảo” ở các nhà hàng và quán bar thời thượng, cố gắng để bức ảnh được nhiều người thích và “nổi tiếng” trên mạng xã hội, cô gái 30 tuổi đam mê cưỡi ngựa lại thích chiêm ngưỡng những khung cảnh hùng vĩ và tuyệt đẹp.

Trong gần thập kỷ, cô gái có niềm đam mê cưỡi ngựa này đã chinh phục nhiều cung đường. Cô đã cùng các “chú ngựa” của mình đi xuyên suốt một cung đường trong một mùa.

Larson chia sẻ với The Epoch Times, “Một trong những tác động mạnh mẽ nhất của việc cưỡi ngựa đường dài giữa thiên nhiên hoang dã là việc thay đổi quan điểm về giá trị và ý nghĩa của cuộc sống.”

“Khi đang trong chuyến hành trình như thế, bạn trở nên tập trung vào khoảnh khắc hiện tại. Đó là việc hoàn thành chặng đường đi được trong ngày, tìm một nơi để cắm trại, lấy thức ăn và nước cho các chú ngựa, sau đó cuộn mình trong túi ngủ dưới bầu trời đầy sao.”

cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Khi đang trong chuyến du hành như vậy, không có điều gì quan trọng nữa ngoài những vấn đề thiết yếu của cuộc sống, cô nói thêm. Larson vô cùng mãn nguyện mỗi khi hoàn tất chặng đường hàng ngày. Đó là lúc “bạn và những “chú ngựa” cắm trại an toàn để nghỉ ngơi vào buổi tối.”

Mỗi ngày trôi qua đem đến cho Larson cảm giác về sự “xác nhận” hiện hữu và có thật.

“Điều đó giúp bạn vững vàng và khiến cho cuộc sống của bạn trở nên rất đơn giản, thuần khiết, chân thật,” cô chia sẻ thêm. “Mọi thứ ngoài những yếu tố “tức thời” dường như không đáng kể và không mấy quan trọng.”

“Tôi không suy nghĩ về các bài đăng trên mạng xã hội, chính trị, hay xu hướng thời trang mà chỉ quan tâm đến việc leo lên một ngọn đồi, cưa một cái cây, hay tìm một dòng suối trong xanh.”

cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Lắng nghe câu chuyện của cô, mọi người dường như có thể nghe thấy tiếng suối chảy róc rách, cảm nhận mùi của cây thông và không khí trong lành ở những miền hoang dã xa xôi. Thật dễ dàng để nhận ra phong cách sống gần gũi thiên nhiên đó đã phát triển ở Larson như thế nào trong khi cũng đem lại một sinh kế cho cô.

Công việc kinh doanh của cô, Kỹ năng cưỡi ngựa nơi hoang dã Gillian Larson, hướng dẫn những người muốn thám hiểm khám phá vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh tuyệt đẹp của nước Mỹ. Cô cũng cung cấp các dịch vụ huấn luyện cho người mới tập cưỡi ngựa và cho những chú ngựa non. 

Larson luôn theo đuổi con đường ít người đi. Mẹ của cô, một phụ nữ có niềm đam mê đối với ngựa, người vừa cưỡi ngựa vừa ẵm bồng con gái, tập trung vào các cuộc đua ngựa. Trong khi Larson, lúc 7 tuổi đã có chú ngựa con đầu tiên, tính cách hoang dã hơn, lớn lên ở Topanga (ngay bên ngoài Los Angeles), thích khám phá những con đường mòn, cưỡi ngựa trên bãi biển và cắm trại.

cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Một cuộc trò chuyện giản dị đã đánh thức niềm yêu thích khám phá của cô gái bản xứ Nam California này. Khám phá những cung đường đã trở thành niềm say mê của cuộc đời cô. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Bách khoa California với bằng cử nhân sinh học, Larson quyết định sẽ thực hiện một chuyến đi và lên kế hoạch tốt nghiệp vào mùa thu.

“Tôi nghĩ mình có thời gian cho một chuyến phiêu lưu trong lúc chờ tốt nghiệp,” cô chia sẻ. “Mẹ tôi và tôi đã đi bộ đường dài ở Sierra** mùa hè năm trước và mẹ nói rằng bà nghe kể về một người phụ nữ đã lập kỷ lục tốc độ đi bộ đường dài từ Mexico sang Canada. Bà so sánh việc người phụ nữ đó đi bộ 40 đến 50 dặm*** mỗi ngày trong khi chúng tôi phải khó khăn lắm để vượt qua 11 dặm đến điểm cắm trại trên cao ở Sierra nơi chúng tôi nghỉ lại. Nhưng tất cả những gì tôi nghe thấy là “con đường từ Mexico sang Canada.”

Đối với Larson, đó là tất cả những gì cô tìm kiếm. Cô chưa từng nghe thấy điều nào như vậy. Một khi làm việc gì, cô dành toàn bộ tâm sức của mình.

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)
Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Ở tuổi 22, cô cưỡi ngựa đi dọc theo cung đường Pacific Crest từ biên giới Mexico đến Công viên Manning ở British Columbia, Canada. Cô có thể đã trở thành người trẻ nhất vượt qua hành trình này một mình.

Chuyến hành trình kéo dài hàng tháng trời. Sau đó, Larson nhận ra mình đã được chuyển sang chương trình sau đại học – phần chương trình học mà cô không tham dự được do chuyến đi. Trong khi cưỡi ngựa cách xa Đại học bang California, Northridge, nơi cô đang theo học, Larson đã hoàn thành những phần chương trình này vào giữa học kỳ.

“Tôi đã rất ngây ngô về thời gian cần để hoàn thành cung đường,” cô thừa nhận “chuyến đi của tôi bị trì hoãn bởi băng tuyết kéo dài trên những vùng núi cao….hầu như tất cả chặng đường là ở vùng núi cao!”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Mỗi ngày trên cung đường là một thử thách. Larson phải liên tục lên kế hoạch để vượt qua.

“Luôn có những việc xảy ra ngăn cản một người tiếp tục chuyến hành trình. Có thể là tuyến đường bị đóng do hỏa hoạn, đường bị chặn bởi băng tuyết, thời gian cần di chuyển để đến điểm bắt đầu chặng đường mới, thời gian cho ngựa nghỉ ngơi, khó khăn trong việc tìm kiếm thức ăn cho ngựa trên cung đường, đến gặp những người đóng móng ngựa và bác sĩ chăm sóc ngựa, xe cộ bị hư hỏng, v.v.” cô giải thích.

Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất không lường trước được là tuyết. Tuyết phủ kín 200 dặm từ điểm khởi hành vì cung đường đi xuyên qua bên dưới núi San Jacinto.

“Tôi đã hoàn toàn thiếu chuẩn bị để hiểu khó khăn do băng tuyết đem lại, vì tôi sống cả đời ở miền nam California và trước đây tôi chưa bao giờ phải giải quyết những vấn đề do băng tuyết gây ra”, cô chia sẻ. “Tôi không biết phải mất bao lâu để tuyết tan ở Sierra, hay Oregon và Washington.”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Larson tính toán rằng cần 100 ngày cưỡi ngựa để hoàn thành chặng đường 2,650 dặm. Thời gian bắt đầu lớp học ở trường đã đến. Thay vì đợi cho tuyết tan, cô đã bỏ qua một số chặng đường, tiếp tục đến biên giới Canada. Sau khi quay trở lại với việc học ở trường, cô đến Sierra vào cuối tuần để hoàn thành những cung đường dở dang. 

Khi cuối cùng cũng hoàn thành toàn bộ cung đường, vào dịp cuối tuần Ngày Lao Động năm 2014, cô phấn chấn nhưng “kiệt sức”. Chuyến đi không chỉ mệt mỏi về thể chất, mà còn có rất nhiều gánh nặng cảm xúc, như việc Larson cảm thấy cô đã đặt những “chú ngựa” của mình vào tình huống khó khăn không cần thiết do việc chưa đoán trước được những thử thách có thể xảy ra.

“Tôi dành rất nhiều sự tôn trọng đối với các “chú ngựa” của mình đã giúp tôi vượt qua tất cả những khoảnh khắc kinh khủng, tin tưởng tôi và nỗ lực vì tôi” cô nói. “Tôi cảm thấy mình đã đối xử không tốt với các “chú ngựa” vì đã không thể cho chúng điều kiện tốt hơn để chạy trên quãng đường dài khó khăn.”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Cô có được sự gắn kết “tự nhiên” với các “chiến mã” của mình, Shyla và chú ngựa con, Takoda, chú ngựa thường được Larson cho thồ đồ. Thật đáng buồn, Larson đã để mất “chiến mã” mà cô yêu quý, Shyla, do một cơn trụy tim đột ngột vào năm 2019. Nhưng trước đó, cô và Shyla đã có rất nhiều chuyến phiêu lưu cùng nhau.

Vào năm 2016, Larson khởi hành để hoàn thành cung đường Pacific Crest một lần nữa với cùng hai “chú ngựa”. Nhưng lần này “là một trải nghiệm thành công hơn và hài lòng một cách sâu sắc”, cô chia sẻ.

Sau đó, cô và Shyla chinh phục những cung đường ngắn hơn qua: Arizona và Colorado; Chặng đường phân chia lục địa từ Mexico đến Canada; và một cung đường do bản thân cô tự khám phá xuyên qua Utah, bắt đầu từ phía nam của Dãy Grand Canyon, đi vào Utah, và sau đó tiếp tục đến biên giới Wyoming. Tổng cộng, cô và “người bạn đồng hành Shyla” của mình đã đi ngang chín bang khác nhau của nước Mỹ, vượt qua trên 10,000 dặm.

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Kể từ đó, Larson đã hoàn thành các chuyến du ngoạn thú vị khác với những “chú ngựa” mới, bao gồm một chuyến đi tuyệt vời đáng nhớ qua Dãy Grand Canyon với mẹ cô, người mà cô cảm ân vì “đã hỗ trợ vững vàng cho tôi suốt hành trình, gặp tôi tại các điểm tiếp tế, lái xe đến Canada để đón tôi tại chặng cuối, và vô số những hành động bao dung khác đã giúp tôi theo đuổi giấc mơ của mình.”

Nhưng Larson vẫn chưa tạo dựng được sự gắn kết với chú ngựa khác giống như cô từng có với Shyla.

“Shyla là một “cô ngựa” mạnh mẽ, nhanh nhẹn, can đảm và tuyệt đẹp,” Larson chia sẻ. “Khi lần đầu tiên tôi có Shyla, Shyla có vẻ hờ hững và độc lập, nhưng qua nhiều năm tôi và Shyla đã gắn bó với nhau. Khi chúng tôi cùng đi trên những cung đường ở vùng xa xôi hẻo lánh, chúng tôi thật sự là những người bạn đồng hành.”

“Không có thành tựu nào tôi có thể đạt được mà thiếu vắng tinh thần, năng lượng, sự can đảm và sự tin tưởng của Shyla.”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)
Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Trên lưng “cô ngựa” yêu dấu, Larson đã nhìn ngắm những cảnh sắc đáng nhớ, nguyên sơ nhất ở nước Mỹ. Một ngày nọ, cô và Shyla đi ngang Goat Rocks Wilderness**** trong rặng núi Cascades, ở phía nam Bang Washington. Lúc đó, cô và Shyla đang tiến đến điểm cuối của chuyến hành trình PCT lần hai. Ngày hôm đó, bầu trời u ám và phủ đầy mây. Đến một đoạn đường mòn đặc biệt ấn tượng có tên Knife’s Edge, nơi mà đường đi ngang “xương sống” của một sườn núi, cô đã chiêm ngưỡng một cảnh tượng không thể nào quên.

“Đột ngột, đám mây tản đi và chúng tôi nhìn thấy một bầu trời trong xanh bừng sáng, từ đó nhìn rất rõ đỉnh núi Rainer phủ tuyết trước mặt và núi Adams đằng sau,” cô chia sẻ. “Đó là cảnh tượng tỏa sáng và hòa điệu với tâm trạng ngưỡng mộ, cảm kích trong tôi đối với việc “chú ngựa” của tôi đang vững chân trên địa hình hiểm trở.”

“Tôi chấn động trước vẻ đẹp không giới hạn của cảnh sắc, với những đám mây cuộn tròn bên dưới chúng tôi như những con sóng và mặt trời vào buổi chiều muộn nhuộm vàng mọi vật trong ánh sáng rực rỡ. Đó là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất từ những chuyến hành trình…đem lại cho tôi một cảm giác vui sướng thuần khiết.”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Cưỡi ngựa trên những cung đường đòi hỏi thể lực rất tốt và sức mạnh tinh thần vững vàng, cưỡi ngựa 10 đến 12 tiếng mỗi ngày, một mình trong thiên nhiên hoang dã và chăm sóc lũ ngựa.

“Vâng, các “chú ngựa” thường mang tôi trên lưng trong suốt chặng đường, mặc dù thực tế là tôi cũng đi bộ khá nhiều mỗi ngày, tối thiểu 5 đến 10 dặm. Do đó, tôi không chỉ là một hành khách” cô chia sẻ.

“Đối với tôi, một nguyên tắc rất quan trọng của việc cưỡi ngựa chinh phục những cung đường là luôn đặt sự chăm sóc cho những “chú ngựa” lên hàng đầu, nghĩa là bảo đảm chúng thoải mái, được cho ăn, nghỉ ngơi đầy đủ ở điểm cắm trại và được đóng, chăm sóc móng đặc biệt để giữ gìn cặp chân ngựa khỏe mạnh.”

Cô gái 22 tuổi một mình cưỡi ngựa từ Mexico sang Canada
(Ảnh được đăng với sự cho phép của cô Gillian Larson)

Những khoảnh khắc giống như Larson chia sẻ khiến các chuyến phiêu lưu đó trở nên quý giá hơn nhiều, cô nói – vì trải nghiệm “thay đổi hoàn toàn” mà chuyến hành trình trên lưng ngựa qua những vùng xa xôi hẻo lánh đem lại.

“Những trải nghiệm trong chuyến hành trình đã thay đổi cách tôi nhìn nhận về thế giới và hiểu điều gì là quan trọng”, cô nói thêm. “Cưỡi ngựa trên cung đường gập ghềnh, ở nơi xa xôi, nơi mà cuộc sống trôi qua ba dặm một giờ, nơi mà mỗi ngày đều có một mục tiêu rõ ràng là an toàn đến được điểm cắm trại kế tiếp, nơi những điều đơn giản như nước, thực phẩm, một bữa ăn nóng sốt, một chiếc giường ấm áp trở nên quan trọng, nơi mà sự gắn kết về tinh thần và thể chất giữa bạn và các “chú ngựa” trở thành mối liên hệ mạnh mẽ nhất đối với một cá thể sống khác. Tất cả điều này thay đổi cách bạn nhìn thế giới và cách bạn nhìn nhận bản thân mình.”

Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn với chúng tôi tại [email protected] và tiếp tục đọc các bài viết truyền cảm hứng bằng cách đăng ký nhận Bright newsletter tại TheEpochTimes.com/newsletter.

Anna Mason là cây viết sống ở Anh. Cô có bằng về văn chương, thích tìm hiểu con người và những nơi chốn mà nền giáo dục chính thống không làm cô hài lòng. Anna yêu thích kể chuyện, các chuyến phiêu lưu, nắng Balearic và mưa Yorkshire.

Ghi chú của dịch giả:

*Cung đường Pacific Crest: cung đường dài dành cho đi bộ và cưỡi ngựa gần với khu vực cao nhất của dãy núi Cascade và Sierra, nằm ở độ cao 100 đến 150 dặm phía động bờ biển phía Tây của nước Mỹ.

**Sierra: một dãy núi dốc đứng, đặc biệt ở Bắc và Nam Mỹ.

***Dặm: một dặm tương đương khoảng 1,609 km.

****Goat Rocks Wilderness: khu vực hoang dã ở Washington, Hoa Kỳ, bao gồm 108,096 acres (một acre tương đương 4,047 m2) của Khu rừng quốc gia Okanagan–Wenatchee và Gifford Pinchot, trên đỉnh của Dãy núi Cascade ở phía nam Quốc lộ 12 của Hoa Kỳ.


Anna Mason
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Cô Anna Mason là một nhà văn sống ở Anh. Cô là cử nhân Văn học và có sự tò mò về những con người và những nơi mà giáo dục chính quy sẽ không thể đáp ứng. Anna thích kể chuyện, phiêu lưu, giọt nắng ở Balearic và những cơn mưa ở Yorkshire.

Bảo Minh biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times


Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn

Xem thêm: