Hồi tháng 10/2022, khi ông Tập Cận Bình giành được nhiệm kỳ thứ ba chưa từng có tiền lệ với tư cách là lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 20, mọi người đã ngạc nhiên khi biết rằng Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị bao gồm những người ủng hộ ông Tập.

Có vẻ như ông Tập đã nắm chắc quyền lực và không ai có thể thách thức điều đó, và ông ta có thể loại bỏ hoặc thăng chức cho bất kỳ ai ông ấy muốn trong khi hoàn toàn coi thường các quy ước của ĐCSTQ. Ông Tập đã trở thành một nhà độc tài quyền lực như ông Mao Trạch Đông.

Tuy nhiên, ông Tập đã có những thỏa hiệp lớn về ba vấn đề. Ông đột ngột chấm dứt chính sách zero COVID, đảo ngược chính sách khoa học và công nghệ, và từ bỏ gần như toàn bộ các biện pháp kinh tế đặc trưng của mình.

Trong lịch sử của ĐCSTQ, thỏa hiệp luôn đồng nghĩa với quyền lực bị suy yếu. Ngay cả một người cứng rắn như ông Mao, người đã thỏa hiệp khi thừa nhận các chính sách kinh tế thất bại của mình sau Đại Nạn đói 1959-1961, cũng phải giao quyền điều hành nhà nước cho ông Lưu Thiếu Kỳ. Năm 1980, người kế nhiệm ông Mao, ông Hoa Quốc Phong, mất chức Chủ tịch ĐCSTQ sau khi thừa nhận mình đã phạm một sai lầm chính trị. Năm 1986, ông Hồ Diệu Bang mất chức Chủ tịch Đảng sau khi thừa nhận rằng ông đã không hiệu quả trong việc chống lại “sự tự do hóa tư sản.”

Tại sao ông Tập lại đưa ra những thỏa hiệp như vậy, và hậu quả là gì?

Hôm 04/01, tờ The Wall Street Journal đã đăng một bản tin của hai phóng viên Lingling Wei và Jonathan Cheng, dẫn lời những chia sẻ của người trong cuộc giải thích lý do tại sao ông Tập dỡ bỏ chính sách gọi là zero COVID. Những người này đã đưa ra hai lý do: một là nền kinh tế đang trên bờ vực sụp đổ, hai là phong trào giấy trắng.

Theo tờ Nam Hoa Tảo Báo (South China Morning Post), ông Tập nói với Chủ tịch Hội đồng Âu Châu Charles Michel rằng hầu hết những người biểu tình là các sinh viên ngày càng thất vọng về các biện pháp COVID-19 được thực hiện cách đây ba năm.

Hồi tháng 11/2022, các cuộc biểu tình rầm rộ hiếm hoi bùng phát sau vụ cháy nhà cao tầng khiến ít nhất 10 cư dân thiệt mạng ở Urumqi (Ô Lỗ Mộc Tề) – thành phố của Tân Cương, Trung Quốc. Do các biện pháp phong tỏa COVID được bố trí khắp khu chung cư này, nên lực lượng cứu hộ khẩn cấp đã không thể tiếp cận được đám cháy tại căn hộ chung cư vốn đã kéo dài trong nhiều giờ.

Trong những cuộc biểu tình đó, người dân kêu gọi ông Tập “từ chức” và ĐCSTQ “hạ đài.”

Quyết định dỡ bỏ các hạn chế về COVID-19 của ông Tập cho thấy rằng ông ấy không mạnh mẽ như vẻ ngoài của mình. Trái ngược với ông Đặng Tiểu Bình, người đã sử dụng vũ lực để đàn áp các sinh viên biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989.

Những người biểu tình giơ cao các mảnh giấy trắng để phản đối sự kiểm duyệt và các biện pháp zero COVID nghiêm ngặt của Trung Quốc, tại Bắc Kinh hôm 27/12/2022. (Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images)
Những người biểu tình giơ cao các mảnh giấy trắng để phản đối sự kiểm duyệt và các biện pháp zero COVID nghiêm ngặt của Trung Quốc, tại Bắc Kinh hôm 27/12/2022. (Ảnh: Kevin Frayer/Getty Images)

Hậu quả là khi ĐCSTQ thỏa hiệp, người dân sẽ nhận ra rằng áp lực của công chúng là có hiệu quả và sẽ sẵn sàng lên tiếng cho quyền lợi của mình trong nhiều vấn đề hơn nữa.

Một người thân cận của ông Tập biết điều đó. Ngay sau khi ông Tập lên nắm quyền, đồng minh thân cận của ông là Vương Kỳ Sơn đã giới thiệu một cuốn sách có nhan đề “Chế độ cũ và Cách mạng” (The Old Regime and the Revolution) cho các cán bộ ĐCSTQ. Cuốn sách do tác giả Alexis de Tocqueville viết có một câu gợi lên nhiều suy tư như sau: “Cuộc cách mạng được thiết lập nhằm xóa bỏ tàn tích của các thể chế thời Trung Cổ: nhưng cuộc cách mạng này không nổ ra ở những quốc gia nơi các thể chế đó còn đang hoạt động mạnh mẽ và thực chất là mang tính áp bức, mà ngược lại, cuộc cách mạng này sẽ diễn ra ở một đất nước mà người ta không cảm nhận được sự đàn áp của những thể chế, từ đó có thể thấy rằng ách [thống trị] của các thể chế là nặng nề nhất ở nơi mà trên thực tế lại thể hiện là nhẹ nhàng nhất.”

Nói cách khác, ngay cả khi ĐCSTQ giải quyết vấn đề cho người dân bằng cách trừng phạt một số quan chức cấp thấp hoặc cung cấp một số hình thức bồi thường ít ỏi cho người dân, thì đảng này đã và đang đáp ứng các yêu cầu đó với sự tàn bạo. Nhiều người cảm thấy khó hiểu tại sao ĐCSTQ sử dụng hàng trăm cảnh sát vũ trang và chi rất nhiều tiền để đàn áp dân chúng.

Logic đằng sau điều này thật đơn giản. ĐCSTQ tin rằng nếu người dân liên tục bị đàn áp, người dân sẽ không bao giờ nghĩ rằng công lý có thể chiến thắng. Sự tuyệt vọng sẽ làm dân chúng tê liệt, và cuối cùng họ sẽ từ bỏ cuộc đấu tranh. Đây là mục tiêu thực sự của ĐCSTQ.

Tuy nhiên, ngay cả một sự thỏa hiệp nhỏ nhất cũng tương đương với việc khuyến khích người dân chống lại sự cai trị của ĐCSTQ. Nhờ vào phong trào giấy trắng, tôi tin rằng các cuộc biểu tình sẽ diễn ra thường xuyên hơn. Khi những cuộc biểu tình như vậy đạt đến mức hiện diện ở khắp mọi nơi, thì ông Tập sẽ không thể đàn áp được nữa. Bởi vì ĐCSTQ là một hệ thống toàn trị với quyền lực tập trung hóa, nên giải pháp tốt nhất của đảng này là giải quyết từng sự việc một tại mỗi một thời điểm. Đơn cử, chính quyền này đã nhanh chóng đàn áp các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ do sinh viên dẫn đầu năm 1989 bởi vì những cuộc biểu tình đó hầu như chỉ diễn ra ở một địa điểm, đó là Quảng trường Thiên An Môn.

Một kết quả trọng yếu của các cuộc biểu tình trong tương lai là người dân sẽ không còn sợ ĐCSTQ nữa — đây là điều Đảng sợ nhất! Đây là gót chân Achilles của ông Tập.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.


Zhang Tianliang
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Ông Chương Thiên Lượng (Zhang Tianliang) là Tiến sĩ, cựu giáo sư trợ giảng của Đại học George Manson, trưởng khoa Khoa học và Nghệ thuật Tự do tại Học viện Phi Thiên (Feitian) có trụ sở tại New York. Ông chuyên viết về lịch sử và chính trị của Trung Quốc. Ông đóng góp cho nhiều ấn phẩm khác nhau, bao gồm cả Nghệ thuật. Ông là một nhà bình luận nổi tiếng của The Epoch Times và là nhà bình luận cao cấp của Đài truyền hình Tân Đường Nhân có trụ sở tại New York. Ông cũng là khách mời bình luận tại ban Hoa ngữ của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ. Ông là tác giả của quyển sách có nhan đề “Con Đường Chuyển Đổi Hòa Bình Của Trung Quốc.”

Nhã Đan biên dịch

Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn