Một con chim diệc bình thản sải bước dọc bờ suối, đôi mắt lướt trên mặt nước trong, cái cổ dài thườn thượt và chiếc mỏ nhọn hoắt sẵn sàng đớp ngay con mồi xấu số cho bữa sáng. Sáng hôm đó, làn nước trong veo tràn ngập cá, nhưng lại không làm vừa lòng diệc.

truyện ngụ ngôn 
Câu chuyện “Chim diệc” do Milo Winter minh họa trong quyển sách “Truyện ngụ ngôn Aesop cho trẻ em,” 1919. (Ảnh: PD-US)

“Mấy con cá nhỏ này bõ bèn gì, những thứ bé tí này không đáng với loài diệc ta đây,” diệc ta thầm nghĩ.

Bỗng nhiên, một chú cá rô con trông ngon lành bơi đến.

Diệc thầm nghĩ trong bụng: “Ta không cần ăn nó, thật lòng là mở miệng ăn con này chỉ phí sức!”

Mặt trời dần lên cao, những con cá bắt đầu bơi khỏi vùng nước nông gần bờ để đến vùng nước sâu mát mẻ hơn. Khi này, diệc không còn trông thấy bất kỳ một con cá nào nữa, và rồi, nó lại lấy làm vui mừng khi cuối cùng cũng có thể bỏ bụng một con ốc bé xíu cho bữa sáng. 

Bài học từ câu chuyện: Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.   

Câu chuyện ngụ ngôn này được tái bản từ quyển sách “Truyện Aesop cho trẻ em” (1919).

Aesop (khoảng năm 620–564 trước Công nguyên) là một người kể chuyện Hy Lạp được biết đến với rất nhiều những truyện ngụ ngôn, hiện nay được gọi chung là “Truyện ngụ ngôn của Aesop”. Những câu chuyện của ông, cùng với giá trị đạo đức, đã có ảnh hưởng sâu rộng đến nền văn hoá và văn minh của chúng ta, không chỉ mang tính giáo dục và vun bồi đức hạnh cho trẻ em, cùng với sức hấp dẫn phổ quát, những câu chuyện còn giúp người lớn nhìn nhận lại mình, lựa chọn giữ lấy đức hạnh hay lưu tâm với những cảnh báo ẩn ý.  

Bảo An biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times
                                                                                                   

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn

Xem thêm: