Chính phủ liên bang đang lâm vào cảnh thâm hụt ngân sách từ 1 ngàn đến 2 ngàn tỷ USD mỗi năm, nhiều hơn tổng sản phẩm quốc nội của hầu hết các quốc gia. Nhưng nếu quý vị tin rằng Đảng Cộng Hòa sẽ giảm ngân sách (theo nghĩa ẩn dụ) và cắt giảm sự lãng phí của ngân sách liên bang, để tái hiện lại nhân vật bủn xỉn Fagin trong tác phẩm “Oliver Twist” thì “Tôi nghĩ tốt hơn hết là quý vị nên suy ngẫm lại.”

Cho đến nay, kể từ cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, Đảng Cộng Hòa ở Quốc hội dường như đúng là đang làm điều ngược lại. Quyết định đầu tiên của các thành viên Đảng Cộng Hòa tại Hạ viện khi họ hay biết rằng họ đã giành chiến thắng trước đa số mong manh với tỷ lệ 222 và 213 là đã có thể thu hồi các khoản trực chi (earmark). Đây chỉ là những cây cầu chẳng dẫn đến đâu, trợ cấp cho nông dân trồng đậu phộng, và xây dựng đấu trường thể thao cho các đội thi đấu chuyên nghiệp địa phương do người nộp thuế liên bang chi trả.

Một số nhà lập pháp Đảng Cộng Hòa đưa ra lý do rằng điều đó được gọi là cung cấp kinh phí cho các cử tri địa phương. Nhưng dường như cả hai đảng đều thích sắm vai ông già Noel.

Đảng Cộng Hòa biện minh cho những khoản chi tiêu với lý do rằng nếu họ không phân bổ các khoản này, thì Tổng thống Đảng Dân Chủ Joe Biden sẽ chọn rằng tiền sẽ được chi tiêu như thế nào. Tại sao không thử chi tiêu ít tiền hơn? Thượng nghị sĩ vĩ đại quá cố Tom Coburn (Cộng Hòa-Oklahoma) từng gọi các khoản trực chi là “liều thuốc mở lối cho các dự luật chi tiêu hàng ngàn tỷ dollar.” Và quý vị ơi, ông Coburn đã luôn đúng.

Điều còn phi lý hơn nữa là quy mô của một dự luật chi tiêu “tổng hợp” trị giá 1.7 ngàn tỷ dollar trong năm tài khóa 2023 năm nay với hàng trăm tỷ chi tiêu của Quốc hội được gói lại theo kiểu Giáng Sinh trong một hộp quà khổng lồ cho các nhóm lợi ích đặc biệt — tất cả đều có một chiếc nơ màu đỏ chói bên trên.

Rất ít người đọc hết những gì thực sự được viết trong dự luật tổng hợp này. Và đó là toàn bộ vấn đề. Không ai biết trong đó có gì. [Bởi vì] nếu đọc hết, những thành viên Quốc hội này có thể đưa ra lời từ chối hợp lý khi họ được biết về những khoản trợ cấp cho nông dân ngành len sợi.

Dự luật chi tiêu tổng hợp hiện nay dường như đang sinh sản vô tính bởi vì kích thước của con quái vật này ngày một lớn hơn. Đảng Cộng Hòa có thực sự sẽ đồng tình tham gia vào thảm họa tài chính “lưỡng đảng” này không? Theo chuyên gia ngân sách Matt Dickerson của Quỹ Di sản, điều đó thật sự có khả năng. Những con số của ông cho thấy rằng dự luật chi tiêu vịt què này có thể kết thúc bằng việc chi tiêu nhiều hơn Kế hoạch Giải cứu người Mỹ đối với lạm phát của chính phủ Tổng thống Biden, vốn đã tiêu tốn 1.9 ngàn tỷ USD.

Thêm vào tổng số phụ đó, nào là cứu trợ lương hưu, các khoản gia hạn thuế, nhiều tiền cứu trợ COVID-19 hơn, và những khoản chi tiêu lặt vặt khác, cũng như những lần mua sắm điên cuồng của Quốc hội và dự luật chi tiêu tổng hợp này trở thành một trong những khoản ngân sách đắt đỏ nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Điều tồi tệ hơn là các nguồn tin từ Quốc hội của tôi cho biết các nghị sĩ Đảng Cộng Hòa đang đồng tình với khoản chi tiêu liên bang như một “món quà hưu trí” cho Thượng nghị sĩ Richard Shelby (Cộng Hòa-Alabama), người lần đầu tiên được bầu vào Hạ viện năm 1978 và vào Thượng viện tám năm sau đó. Theo thỏa thuận này, ông Shelby nhận được khoảng 600 triệu dollar trong các khoản chi tiêu cho tiểu bang Alabama. Với số tiền này, họ sẽ phải đổi tên Đại học Auburn thành Đại học Richard Shelby. Sẽ không phải chăng hơn nếu chỉ dựng cho ông Shelby một bức tượng đồng ư? Thứ mà chúng ta có ở đây có thể là món quà “tiễn biệt” đắt giá nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Điều này nghe có vẻ rất giống như việc Hoa Thịnh Đốn đang tàn phá ngân sách như thường lệ. Và hiện tại không có gì để phải giả vờ rằng một trong hai đảng quan tâm quá nhiều đến hiệu ứng bồn chồn do chi tiêu quá mức.

Kể từ khi COVID-19 tấn công vào lãnh thổ chúng ta, Quốc hội đã phê chuẩn khoảng 5 ngàn tỷ USD chi trả các khoản nợ. Nếu điều chỉnh theo lạm phát, thì khoản tiền này nhiều hơn khoản tiền mà Hoa Thịnh Đốn đã chi tiêu để giành chiến thắng trong Đệ nhị Thế chiến. Tồi tệ hơn, COVID-19 đã qua đi từ lâu, nhưng chi trả cho nợ nần không hề kiềm lại một chút nào. Ông Biden đã chi tiêu với tốc độ tàn phá tài chính hơn bất kỳ tổng thống nào trong thời hiện đại. Nhưng ngay cả khi COVID-19 đã đi qua rất lâu, Quốc hội vẫn không chùn tay. Đại dịch mới ở nước Mỹ chính là nợ nần chồng chất.

Trong một thế giới lành mạnh, chúng ta sẽ lục lọi để tìm ra những đồng tiền lẻ và những tờ dollar dưới mấy cái gối trên ghế trường kỷ để tiết kiệm tiền một khi Hoa Thịnh Đốn phá sản.

Thay vào đó, các thành viên Đảng Dân Chủ của ông Biden — Tweedledee — và giờ là thành viên Đảng Cộng Hòa trong Quốc hội — Tweedledum* — đã đạt được một hiệp ước bí mật lưỡng đảng là bất động trước chứng nghiện mang tính toàn quốc đối với các tài khoản thâm hụt.

(*) Tweedledum và Tweedledee là những nhân vật trong một bài đồng dao tiếng Anh dành cho trẻ nhỏ và trong cuốn sách năm 1871 của Lewis Carroll “Through the Looking-Glass, and What Alice Found There”. Những cái tên này đã trở thành cặp từ để chỉ bất kỳ hai người nào có ngoại hình và hành động giống hệt nhau trong tiếng lóng của văn hóa đại chúng phương Tây.

Quan điểm trong bài viết là của tác giả và không nhất định phản ánh quan điểm của The Epoch Times.


Stephen Moore
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Ông Stephen Moore là viện sĩ cao cấp tại Quỹ Di Sản, nhà kinh tế trưởng tại FreedomWorks, và là đồng sáng lập của Ủy ban Khai phóng Thịnh vượng. Ông từng là cố vấn kinh tế cao cấp cho ông Donald Trump. Cuốn sách mới của ông có nhan đề: “Govzilla: How the Relentless Growth of Government Is Impoverishing America” (“Govzilla: Sự Phát Triển Không Ngừng của Chính Phủ Đang Làm Mỹ Nghèo Đi Như Thế Nào”).

Doanh Doanh biên dịch

Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn