Cánh tả từng cáo buộc người Yankee ở Hoa Thịnh Đốn, vốn dĩ thèm khát tài nguyên và theo chủ nghĩa đế quốc, đã cắt đứt những thỏa thuận đầy ích kỷ với các chế độ độc tài phi tự do ở Mỹ Latinh để thâu tóm tài nguyên thiên nhiên của họ.

Thật là chuyện ngược đời khi mà Tổng thống Joe Biden lại quỳ gối van xin chính quyền bỉ ổi của ông Maduro ở Venezuela — nào là tham nhũng, nào là sát nhân, nào là bài Mỹ — sản xuất nhiều dầu hơn chỉ để gửi về phía bắc tới Mỹ.

Giả sử mà chế độ độc tài của ông ta chỉ cần mở các mỏ dầu của mình trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ tháng Mười Một tới đây, thì có lẽ ông Biden cũng theo đó mà xuống nước, sẵn sàng nới lỏng các lệnh trừng phạt, và coi như là bỏ quá cho những hành vi lạm dụng nhân quyền của ông Maduro.

Trong chiến dịch vận động tranh cử năm 2020, ông Biden đã nhấn mạnh bản chất được cho là tà ác của chế độ quân chủ Ả Rập Xê Út. Thế nhưng, sau khi nài nỉ hết hơi Venezuela, Iran, và Nga mà không thu hái được gì, thì việc ông Biden một lần nữa phải khẩn thiết van nài Ả Rập Xê Út bơm thêm dầu sẽ là điều không thể tránh khỏi.

Thậm chí, ông Biden còn khẩn cầu OPEC tăng sản lượng và từ đó có thể giúp hạ mức giá năng lượng của thế giới một lần nữa trước cuộc bầu cử giữa kỳ.

Hãy nhớ rằng, ông Biden có một thói quen xấu là hay khoa trương về việc mình đã làm hạ giá xăng tại trạm bơm khi mà sự biến động tự nhiên của thị trường xăng dầu đã dẫn đến một mức giảm quá ư nhỏ bé. Nhưng đến lúc mà giá tăng đột biến, thì ông ấy lại chẳng hề máy môi về vai trò của mình trong việc hạn chế sản lượng dầu và khí đốt của Hoa Kỳ.

Vì vậy, có bất ngờ không khi Ả Rập Xê Út trở thành chính quyền phi dân chủ thứ tư từ chối những lời cầu cạnh của ông Biden? Trong chiến dịch tranh cử năm 2020, khi giá xăng còn rẻ mạt, và khi ứng cử viên đương thời Joe Biden mị dân về việc chấm dứt sử dụng nhiên liệu hóa thạch, ông ấy đã chớp lấy thời cơ phỉ báng Ả Rập Xê Út là một quốc gia “bị bài xích” (pariah state).

Ông Biden còn tuyên bố rằng đối thủ của ông, cựu Tổng thống Donald Trump, đã kết thân với giới hoàng gia Ả Rập được cho là đáng khinh bỉ này. Lời buộc tội đó đặc biệt trớ trêu khi ông Trump là tổng thống Mỹ đầu tiên không cần đến dầu của Ả Rập Xê Út.

Chính phủ của ông đã cố gắng biến Hoa Kỳ trở thành nhà sản xuất khí đốt và dầu mỏ tầm cỡ nhất trong lịch sử — loại trừ mọi sự phụ thuộc năng lượng vào các chính quyền phi tự do ở hải ngoại.

Ông Trump là vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ quan tâm đến các chế độ quân chủ của Quốc gia Vùng Vịnh không phải vì vấn đề năng lượng.

Thay vào đó, ông hợp tác với các quốc gia Ả Rập để chấm dứt tình trạng thù địch của họ với Israel. Hiệp ước Abraham sau đó chứng kiến tình hữu nghị lịch sử giữa nhà nước Do Thái và các quốc gia Ả Rập ôn hòa — do họ có chung những lo lắng về chế độ thần quyền của Iran.

Người Ả Rập Xê Út đang tận hưởng cảm giác được ‘cười trên nỗi đau’ của người khác khi chứng kiến ​​một người Mỹ từng chỉ trích họ trước đây hiện giờ phải khom lưng uốn gối, cầu xin họ thứ xăng dầu ô nhiễm, bẩn thỉu được sản xuất bởi một quốc gia được cho là “bị bài xích”.

Đáp lại câu trả lời “không” của họ, Đội ngũ liều mạng của ông Biden đang trở nên bực bội. Gần như ngay lập tức chính phủ của ông ấy đã nảy ra ý tưởng về một sự trừng phạt trước cuộc bầu cử giữa kỳ bằng cách kiện khối OPEC là một tập đoàn độc quyền gian lận giá cả. Thậm chí họ đã huy động các đồng minh trong Quốc hội hành động để trừng phạt Riyadh vì đã không đi theo nước cờ của Mỹ.

Công chúng Mỹ cảm thấy phản cảm khi họ xem các tuồng diễn lâm ly bi đát của ông Biden về việc đi cầu xin dầu mỏ khắp hoàn cầu để tự giúp bản thân trong cuộc bầu cử giữa kỳ. Họ thấy hổ thẹn khi đất nước mình mới đây vẫn còn tự chủ về năng lượng, mà giờ lại đi thống thiết van nài từng giọt dầu từ các chính quyền phi dân chủ, đến mức đe dọa các cựu đồng minh và dỗ ngọt địch thủ hiện tại.

Kỳ lạ hơn nữa, công chúng từng được biết rằng ông Biden và Cánh tả muốn giá năng lượng cao.

Tại sao khi nhậm chức, ông Biden lại hủy bỏ dự án Keystone Pipeline?

Chẳng phải ông ấy đã không làm tròn những lời hứa xanh của mình với phe cánh tả cấp tiến theo chủ nghĩa bảo vệ môi trường bằng cách đóng cửa các mỏ dầu ở Khu bảo tồn Động vật Hoang dã Quốc gia Bắc Cực chăng?

Chẳng phải ông Biden đã không nghiêm khắc bắt các cơ quan cho vay, quỹ lương hưu, và các nhà quản lý tiền tệ không cho vay hoặc đầu tư vào các công ty dầu khí?

Chẳng phải ông Biden đã không cấp ít hợp đồng thuê khoan năng lượng mới trên các vùng đất liên bang hơn bất kỳ tổng thống tiền nhiệm nào?

Chẳng phải chính ông Biden vào đêm trước chiến tranh Ukraine đã khiến các nước Âu Châu phải từ chối đường ống dẫn dầu EastMed? Dự án đó là một nỗ lực chung rất cần thiết của ba đồng minh thân cận nhất của chúng ta — Hy Lạp, Israel, và Cyprus — để mang khí đốt tự nhiên sạch đến một Âu Châu đang thèm khát năng lượng.

Tóm lại, chẳng phải ông Biden đã vỗ ngực mà khoe với phe Cánh tả rằng ông đã giữ lời hứa trong chiến dịch của mình là bóp nghẹt nhiên liệu hóa thạch — cả việc hạn chế nguồn cung ứng và tăng giá — để thúc đẩy “quá trình chuyển đổi” sang phong năng, quang năng, và pin?

Vậy tại sao ông Biden lại làm bẽ mặt người Mỹ bằng cách đóng vai một người Mỹ xấu xí ương ngạnh? Tại sao ông ấy lại đòi người ngoại quốc bơm cho những thứ mà bản thân chúng ta cũng có dư giả nhưng lại không sản xuất hết công suất?

Câu trả lời, tất nhiên, là trò chính trị bất lương.

Ông Biden biết được rằng bản thân ông đã phá hoại nền kinh tế bằng cách cố tình tăng giá dầu để theo đuổi cơn ác mộng xanh không tưởng của phe Cánh tả.

Hay nói một cách khác, nếu đó là vấn đề thoát khỏi bị xóa tên trong cuộc bầu cử giữa kỳ, thì bây giờ ông Biden sẽ làm bất cứ điều gì.

Và điều đó có nghĩa là tất cả các giáo huấn nhân quyền về việc tẩy chay các quốc gia “bị bài xích” như Iran, Ả Rập Xê Út, và Venezuela giàu dầu mỏ sẽ bị quên lãng.

Vào mùa đông năm 2021, ông Biden đã rao giảng với chúng ta rằng nhiên liệu hóa thạch là những trở ngại bẩn thỉu đối với tương lai xanh của chúng ta.

Vào mùa đông năm 2022, ông Biden tin rằng ông ấy có thể dùng sức mạnh đối với kẻ thù của ông ấy để buộc họ gửi cho chúng ta nhiều năng lượng cấm mà chúng ta sẽ không tự sản xuất ra.

Chúc cho tất cả những điều ngược đời phi lý này gặp may mắn!

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.


Victor Davis Hanson
BTV Epoch Times Tiếng Anh
Ông Victor Davis Hanson là một nhà bình luận theo phái bảo tồn truyền thống, nhà nghiên cứu văn hóa cổ điển, và nhà sử học quân sự. Ông là một giáo sư danh dự về văn hóa cổ điển tại Đại học Tiểu bang California, thành viên cao cấp về lịch sử quân sự và văn hoá cổ điển tại Đại học Stanford, thành viên của Trường Cao đẳng Hillsdale, và là thành viên ưu tú của Center for American Greatness. Ông Hanson đã viết 16 cuốn sách, trong đó có “The Western Way of War” (“Chiến Tranh Kiểu Phương Tây”), “Fields Without Dreams” (“Những Cánh Đồng Không Có Ước Mơ”) và “The Case for Trump” (“Tranh biện cho Ông Trump”).

Khánh Ngọc biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Chia sẻ bài viết này tới bạn bè của bạn